16-20

16.

Linh vẫn cười trong khi mặt tôi khó coi như 1 con khỉ.

Nói đúng ra thì bia ko hẳn là 1 thứ xấu xa gì. Người ta uống bia để chia vui, giải sầu, để giải khát, để thương lượng… và hoàn toàn có lợi cho sức khỏe nếu biết điều độ.

Vấn đề ở đây là mẹ em sẽ ko thấy thoải mái lắm nếu biết cô công chúa của bà đến quán nào đó để…uống bia. Vì thường thì nói đi uống bia cũng là đồng nghĩa với đi nhậu. Ặc ặc.

“Haha, em xem bản mặt của cô ấy kìa. Thôi, ko uống bia nữa. Đi đâu cũng được, miễn ko phải là Bún bò”

Như hiểu được cảm giác khó xử của tôi, Di thay đổi ý định, dù cũng nhất quyết ko chịu ăn Bún bò. Với tôi bây giờ thì có lẽ nên quên cái món ấy đi được rồi. T__T

“Thế, đi đâu thì anh thích?”

“Thì chỗ nào mát mẻ, café cũng ko phải là ý tồi”
“À, vậy đi quán café Illy nha, trước em cũng hay đến đó”

Và như thế, vụ việc đã được quyết định mà tôi ko có quyền đưa ra 1 ý kiến nào.

Tôi có thể bỏ về và mặc kệ 2 người họ, nhưng chắc rằng mẹ Linh sẽ ko để em đi với 1 gã con trai xa lạ như vậy. Đó cũng là lý do tại sao em tỏ ra cần tôi theo cùng đến thế.

“Anh đi bằng gì đến?”
“Taxi 2 bánh”
“Xe ôm à?”
“Còn gì nữa. Chân cà lết thế này thì làm sao mà chạy xe?”
“Vậy anh tiếp tục đi taxi 2 bánh đến quán nhé, tôi phải chở Linh rồi”

Anh ta có vẻ ko vui thích gì cái phương án của tôi, nhưng cũng biết là chẳng còn cách nào khác nên đành gật đầu. Tuy nhiên, Linh ko tán thành phương án này, với 1 lý do rất đơn giản.

“Ko, chúng ta cùng đi taxi đi. Để anh ấy đi xe ôm riêng thì tội lắm…”

….

Vậy là tôi phải gửi xe lại Nhạc viện để cả 3 đón 1 chiếc taxi cùng đến quán café Illy ở Công trường Lam Sơn, cách đó ko xa lắm.

“Nếu biết trước là loại café Tây kiểu này thì tôi chẳng vào đâu” – Di chán nản khi giở qua vài trang thực đơn. Lần đầu tiên tôi thấy hắn có cùng quan điểm với mình.

Illy là quán café cao cấp với hương vị và phong cách Ý, loại hình giới trẻ hiện nay rất chuộng, đặc biệt là teen nhà giàu. Tôi ko thích vị café như thế này, càng ko thích cái ko gian theo kiểu Tây của nó.

Tất nhiên Linh ko có chung suy nghĩ với bọn tôi. Em tỏ ra yêu thích và quen thuộc với nơi này như 1 phần ký ức ngày nào được khơi lại.

“Hồi năm cuối cấp 3 hầu như tuần nào em cũng ra đây xả stress…”
“Xả stress mà tốn kém nhiều dữ, nếu là tôi còn stress thêm”
“Thế anh làm gì khi stress?”
“Đá bóng”

Trong đôi mắt màu nâu sẫm của Di, mỗi khi nhắc đến đá bóng, có cái gì đó đam mê và hạnh phúc. Nó khiến tôi tự nhiên cũng thấy cái môn thể thao ấy cứ hay ho lạ mà lại chẳng có 1 cơ sở nào.

“Anh làm nghề gì? Cầu thủ à?”
“Ko. Dù cầu thủ cũng là 1 ước mơ ngày nào của tôi…”
“Vậy chứ anh làm gì?”
“Cô có biết hacker là gì ko?”
“Hacker?”

Di gật đầu, cười ranh mãnh và tựa lưng vào ghế sofa. Tôi chỉ biết hacker hình như là 1 dạng tội phạm máy tính??

“Anh là hacker à?” – Linh cất tiếng hỏi, nhìn anh ta đầy vẻ ngưỡng mộ (??)

“Chính xác. Nhưng tôi đội mũ trắng nhé..”
“Mũ trắng là sao?”

17.

Nghe tôi hỏi với bản mặt ngơ ngác, Linh quay sang giải thích rất nhiệt tình.

“Hacker mũ trắng là hacker tốt đấy chị. Hacker mũ đen là phá hoại, gian lận, còn mũ trắng là giúp sửa chữa, hoàn thiện các lỗ hổng bảo mật của 1 hệ thống mạng…”

Trong lúc tiếp thu bài giảng định nghĩa về 2 loại hacker, tôi thầm mừng cho Linh, cho mẹ em, vì cô bé đã ko còn bất kỳ triệu chứng nào của căn bệnh trầm cảm kia nữa.

Thú thật mà nói, từ ngày đầu gặp Linh, cảm nhận sự mong manh và trong trẻo của em, tôi cứ thấy em giống như em gái mình… Có lẽ nỗi mong ước có 1 cô em gái từ thuở bé đến giờ vẫn luôn bền bỉ trong lòng tôi.

Phải mà Linh là em gái mình, 2 đứa sẽ cùng đi shopping, xem kịch, và ăn bún bò … ^^

“Đừng giải thích nữa, cô ta chẳng nghe cái gì đâu!”
“… Sao? Hả?”

“Chị đang mơ gì vậy?” – Linh cho cái muỗng vào ly, xúc bới những viên đá, nhoẻn cười nhìn tôi.

“À, ko có gì. Chị chỉ cảm thấy đói…”
“Đấy! Tôi cũng đói meo rồi này. Hic, quán này chắc chẳng có thứ gì ăn được nhỉ?”
“Có vài món kiểu Tây, nhưng chắc là anh ko thích…” – Linh đang nói thì bỗng có điện thoại, nên liền giở máy ra nghe.

Hình như cuộc gọi đó là của mẹ em.
……
Chúng tôi lại bắt taxi để cùng trở lại nhạc viện, mẹ Linh đã chờ sẵn ở đó trên 1 chiếc ô tô riêng. Nét mặt bà có vẻ hơi lo lắng, nhưng cũng sớm giãn ra ngay khi nhìn thấy chúng tôi.

“Đi vui ko con?”

Linh chỉ khẽ gật đầu. Em vẫn tỏ ra thiếu cởi mở với chính mẹ của mình, vì 1 lý do nào đó.

“Cảm ơn 2 cháu nhé!”
“Bọn cháu cũng vui mà…”

Bà ấy cười thân thiện, nắm vai tôi và gật đầu chào Di. Hắn cũng đáp lại bằng cánh tay giơ lên ngang trán theo cách quen thuộc. Mãi khi chiếc ô tô màu trắng chạy được 1 quãng xa, Di mới rỉ vào tai tôi – “Sao biết tôi cũng vui mà dùng “bọn cháu”? “

“Ơ…”

Tôi cứng họng chẳng đối đáp được gì, vì thật sự câu nói ấy chỉ bật ra theo thói quen. Mà sao hắn lại ở ko đi bắt bẻ những chỗ như thế chứ??

“Haha, lại khó coi rồi. Đùa đấy” – Hắn cười lớn và chắp 2 bàn tay vào nhau như vái lạy- “Sợ nàng thật, hay cáu kỉnh thế thì làm sao có người yêu nhỉ?”

“Kệ tôi, cũng chẳng liên quan gì anh. Tôi đi lấy xe về đây”

Và rồi bỏ mặc Di đứng ở cổng đón xe ôm, tôi vội vã vào bãi lấy xe vì bụng đã sôi lên từ nãy giờ. Gần 7 giờ rưỡi tối rồi còn gì.

Khi ra đến cổng, tôi thấy Di vẫn đang dáo dác ngó quanh và đi qua đi lại bằng đôi chân cà nhắc.

“Chưa gọi xe ôm à?”
“Quái lạ, chẳng thấy bóng ông nào cả”

Trả lời tôi nhưng mắt Di vẫn cố tìm bóng 1 chiếc xe đậu gần đó.

“Hay… anh có cần quá giang 1 đoạn?”

Hắn đưa mắt nhìn tôi với vẻ khá bất ngờ với lời đề nghị này, ko tin rằng tôi lại sắp làm “Thiên sứ” cho hắn 1 lần nữa.

=.=

18.

“Chở có được ko?”

Nghe xong câu hỏi, tôi chẳng đáp chẳng rằng, rồ ga định chạy luôn thì anh ta níu yên sau lại, mặt nhanh chóng đổi sang thái độ hiền lành thành khẩn.

Ít ra cũng phải thế chứ.

……

“Dầu gội hiệu gì mà thơm nhỉ?”
“Này, ngồi quá giang thì giữ im lặng đi!”
“Ok, ok… qua khúc ngã tư đằng trước thì quẹo trái nhé!”
“Rồi sao nữa, nói luôn 1 thể để còn biết…”
“Ừ thì quẹo trái, đến đoạn nữa thì quẹo phải, chạy 1 khúc thì thấy có hẻm số…”

Tôi lắng nghe 1 hồi mới nhớ ra hình như ko phải mình đang cho anh ta quá giang 1 đoạn mà là đưa về tận nhà?? Khi tôi đang suy nghĩ có nên dừng lại đuổi cái gã này xuống tìm xe ôm hay ko thì hắn đột ngột kêu – “Tấp vào, tấp vào liền, nhanh!”

“Sao vậy?”
“Lẹ đi, cảnh sát kìa!”

Di tỏ ra khẩn trương và cứ cúi người nấp sau lưng tôi, còn tôi cũng lính quýnh cho xe tấp vào lề. Hắn nhảy xuống khi tôi còn chưa dừng hẳn xe lại.

“Ui da”

Cái chân cà nhắc tội nghiệp có vẻ bị động nên đau hơn, khiến hắn đang cắn răng nhăn mặt.

“Việc gì phải nhảy vội vậy?”
“Tội ko đội nón bảo hiểm bị phạt 200 ngàn đấy, Thiên sứ!”
“Nhưng….Mà khoan, chân anh có sao ko?”

“Đau”

“Vậy thế nào đây?”

Gã suy nghĩ 1 lúc, khoác tay – “Về trước đi, tôi đứng đợi cho bớt rồi sang kia đón xe ôm”

Theo hướng nhìn của Di thì bên kia đường có 1 bác xe ôm đang ngồi trên xe thật. Ừ, có lẽ tôi giúp đến đây là đủ rồi. Nghĩ vậy, tôi chỉ gật đầu và nổ máy xe chạy đi, ko dám quay lại, vì sợ mình sẽ ko đành lòng bỏ mặc Di như thế, dù thực tế thì hắn cũng chẳng phải là một đứa con nít.

Tôi chỉ chạy đi được 1 quãng qua khỏi anh cảnh sát đang đứng ở góc ngã tư chăm chỉ làm công việc bắt phạt những kẻ vi phạm luật. Trong lòng cảm thấy bất ổn, mua thêm 1 cái nón bán ven đường, tôi đánh 1 vòng xe quay lại nơi ban nãy thì ko còn thấy Di ở đó nữa.

Bác xe ôm bên kia đường cũng biến mất.

Chắc hắn đã về rồi.

“Sao quay lại đây??”

Di xuất hiện đột ngột cùng với ổ bánh mì trên tay. Ặc, tôi vẫn chưa được ăn, hic hic.

“Tôi…à… chân anh chưa hết đau à?”
“Đau thì bớt nhưng đói quá. Mà ông xe ôm có khách khác rồi, số xui như gì”
“Lên xe đi, tôi đưa về. Vừa mua nón này”

Nét mặt của Di sững ra như hắn vừa nhìn thấy 1 điều gì lạ lùng lắm. Hắn dừng cạp ổ bánh mì, nghiêng đầu hết ngó chiếc nón lại ngó tôi.

“Anh có lên ko thì bảo!!” >”<
“À, đợi tí”

Nói rồi, Di vừa đi vừa nhảy đến chỗ bán bánh mì gần đó, mua thêm 1 ổ nữa.

19.

Hắn chìa ổ bánh ra trước mặt tôi.

“Cầm đi, có lẽ cô cũng đói…”
“Ko, về rồi ăn luôn. Lúc nãy thì đói lắm, giờ tự nhiên cũng hết rồi”
“Thì cứ cầm rồi về ăn, chẳng lẽ tôi ăn 2 ổ hả?”

Vừa nói, hắn vừa giật tay tôi và nhét vào ổ bánh mì đang nóng ấm, rồi tự đeo nón lên đầu mình.

“Thiên sứ, về thôi!”
……

Chỗ Di ở nằm trong 1 con hẻm rộng và yên tĩnh, có nhiều đèn đường sáng vàng cả khu phố. Anh ta bảo tôi dừng lại trước 1 căn nhà nhỏ, có cổng sắt sơn trắng, nhìn khá xinh xắn.

“Cảm ơn nhiều”
“Được rồi, anh vào đi…”
“Tặng tôi cái nón này nhé?”

Di giơ chiếc nón tôi vừa mua lên, cười 1 cái thật tươi. Lần đầu tiên tôi thấy hắn cười như thế.

“Ừ, thì tặng. Vác thêm 1 cái nón về lại bị hỏi han mà chẳng để làm gì”.

“Ok, chào nhé. Lần sau tôi sẽ chở!”
“Lần sau?”

Mặc kệ câu hỏi của tôi, hắn chỉ nháy mắt và lại đội cái nón lên đầu, đưa tay tạm biệt.

Có lần sau à?
………

Tôi về nhà lúc gần 9h, mẹ hơi ko vui, có lẽ giận vì tôi bỏ bữa chiều mà quên báo. Tuy thế mẹ cũng ko cằn nhằn hay trách mắng gì, chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do tại sao tôi về trễ.

“Con đi ăn với em Linh và bạn, quên gọi cho mẹ. Con xin lỗi”
“Đi ăn rồi sao lại còn mua bánh mì?”

Chợt nhớ mình đang cầm ổ bánh mì của Di trên tay, tôi bối rối thấy rõ.

“À, cái này, con…thèm…nên mua…”

Nhìn mẹ là tôi biết mẹ ko tin lời giải thích ấy, nhưng vì mẹ ko gặng hỏi thêm nên tôi liền tót ngay lên phòng. Chuyện cũng chẳng có gì đáng phải giấu giếm, nhưng dài dòng rắc rối vậy thì ko kể sẽ tốt hơn.

Tôi mở máy tính và lấy bánh mì ra ăn. Ổ bánh mì thịt đã ko còn nóng như khi hắn vừa mua. Ko biết vì đói hay sao mà tôi lại thấy nó khá ngon, tưởng chừng lâu rồi mới được ăn 1 ổ bánh mì ngon như vậy.

“Inbox (1)”

Email của Khoa.

Anh đã ổn định chỗ ở. Căn hộ này cũng được, tiện nghi, nhưng hơi chật. Thời tiết mùa này ở đây cũng nóng em ạ.

Hôm nay chủ nhật, em có đi chơi đâu ko?

Tự dưng anh có linh cảm em đang thấy vui? Nhưng niềm vui đó chắc ko phải là vì nhận được mail của anh.

Anh có nên vui cùng em ko nhỉ?

Cổ họng tôi bỗng khô lại, vì ổ bánh mì hay là vì câu hỏi của Khoa?

Mở cửa sổ Yahoo Messenger, tôi thấy nick anh đang sáng, chắc cũng vừa gửi mail thôi.

Rà chuột đến dòng tên Khoa, đã định click vào, nhưng trong vài mươi giây phân vân, tôi quyết định tắt máy mà ko trả lời cả email.

20.

Sau buổi chiều chủ nhật ấy, Linh thỉnh thoảng cùng mẹ sang nhà tôi chơi. Tôi thường dẫn em ra cái ban công trước phòng mình, nơi có giàn hoa leo giăng ngang rợp mát cả 1 góc sân, bên dưới là 1 chiếc ghế dài kiểu cổ ba tôi được 1 sinh viên thành đạt tặng cho.

“Ở đây buổi chiều mà nằm nghỉ thì thư giãn ghê lắm”.
“Chắc là nhiều gió chị nhỉ?”

Linh hỏi trong khi mắt hướng ra cái chuông gió ngay dưới mái hiên cửa sổ nhà bên cạnh. Tôi chỉ Ừ.

“Vậy chắc nó sẽ kêu nhiều và kêu mãi…”
“Chị cũng ko biết nữa. Chỉ khi nào yên tĩnh chị mới nghe được tiếng chuông gió rung từ bên ấy”
“Em hiểu. Nó đâu phải là thứ âm thanh chát vào tai. Hễ thứ gì hiền lành nhẹ nhàng thì dù đẹp đẽ vẫn luôn bị đàn áp. Vì vậy mà người ta cứ phải bon chen và đạp lên nhau…”

Câu nói có vẻ triết lý của em khiến tôi chỉ im lặng suy nghĩ, ko bình luận gì. Lẽ ra tôi phải bảo rằng em ko nên nghĩ tiêu cực như thế.

Linh ngả người trên ghế 1 lúc, nhắm mắt. Có thể em đang lắng nghe tiếng chuông vang nhẹ bên kia. Tôi định vào phòng để em có ko gian 1 mình, nhưng vừa dợm quay đi thì em đã kêu lại.

“Em muốn gặp anh ấy”

“Hử? Ai cơ?”

Câu hỏi tức thì của tôi chỉ là 1 phản xạ chưa kịp nghĩ. Nếu có thời gian thêm vài giây thì tôi đã biết em muốn nhắc đến Di. Vì thế, tôi “À” ngay sau câu hỏi.

“Di hả?”
“Hay mình gọi anh ấy đi?”

“……”

Tôi thấy chẳng thích việc 2 đứa con gái lại đi hẹn gặp 1 gã con trai như thế chút nào. Nhưng phản đối đề nghị của Linh thì tôi lại ko nỡ, vì vẻ mặt em nói lên sự chờ đợi đồng thuận từ phía tôi.

“Gọi rồi kêu hắn đi đâu? Làm gì? Nếu em chỉ muốn gặp thì…em cứ gặp 1 mình”
“Chị biết là mẹ em sẽ ko cho phép…”
“Em lớn rồi chứ phải con nít đâu. Chị sẽ nói với mẹ em”

……

Vậy mà khi xuống nhà gặp cô Lan mẹ em, tôi lại chẳng nói được gì. Lúc này tôi lại nghĩ mình vẫn chưa đảm bảo được Di là người tốt, dù trực giác có mách bảo như thế chăng nữa. Để Linh đi 1 mình với hắn, liệu có chuyện gì xảy ra ko?

Nghĩ vậy, tôi quên cái ý định đứng ngoài cuộc hẹn hò này, nếu có.

Và dĩ nhiên là có.

Linh gọi cho Di ngay trong buổi tối sau khi tôi đồng ý đi cùng. Em chỉ nhắn cho tôi địa điểm và thời gian kèm theo lời cảm ơn và nụ cười ^^ trong điện thoại.

Tôi tự hỏi bản thân mình có thích tham gia ko hay chỉ làm vì trách nhiệm-cái thứ trách nhiệm tự tôi vẽ ra?

Câu trả lời cũng nhanh chóng được xác định. Ừ thì, tôi cũng muốn gặp lại Di.

Còn tại sao thì tôi ko biết. Thực sự ko biết.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s