34-35

34.

 

Cánh nam nhi vỗ tay ầm ầm, còn các cô gái thì hơi thất vọng lẫn bất bình 1 chút. Nhiều người xì xầm với nhau về đề tài mới được đặt ra. Ngay sau khi trả lời câu hỏi, Di lùi về chỗ và ngồi xuống, ko còn giữ vẻ nghênh ngang thản nhiên như trước khi bị hỏi câu cuối cùng. Nét mặt hắn có phần đăm chiêu.

 

Trang cũng ngồi lại chỗ của mình, cạnh bên trái Di. Như chưa thấy đủ thỏa mãn, cô ấy ghé đầu sang nói nhỏ – “Hình như câu hỏi của em chạm vào nỗi đau của anh?”

 

“Bạn hết quyền đặt câu hỏi rồi, người đẹp ạ” – Hắn đáp bằng 1 nụ cười lịch sự hệt như James Bond.

 

Bài hát tiếp theo được cất lên và cái nón lại chuyền đi, nhưng dường như đa phần mọi người vẫn còn tò mò về anh chàng lạ mặt thích tự do hơn tình yêu này.

 

“Tôi về nghỉ nhé” – Hắn cất tiếng, dợm đứng lên, kèm theo cái nháy mắt – “Sắp trở thành hotboy rồi, ngại lắm!”

 

“Ừ. Ngủ ngon”

“Ko hẹn gặp lại à?”

“Mai tôi đi sớm rồi. Ghé Buôn Mê Thuột ăn trưa xong là về Sài Gòn luôn”.

“Sao ko hẹn gặp ở Sài Gòn?”

“Chúng ta có lý do gì để gặp lại nhau?”

 

Tôi hỏi hắn mà có cảm tưởng như đang tự hỏi mình, dù nghĩ lại câu hỏi có phần vớ vẩn thế nào ấy. Trong khoảnh khắc, Di khựng lại, chân hắn chùn xuống và rồi hắn ngồi lại chỗ cũ. Có vẻ ko muốn rời khỏi vòng tròn nữa.

 

“Sao vậy?”

“Ngồi lại cùng cô thêm 1 chút”

“…….”

 

Chẳng biết phải nói gì, tôi lại ngậm kín miệng, mà lòng thực sự thấy vui vui. Thứ niềm vui Khoa chưa mang lại được. Chưa 1 lần nào.

 

Trại tan. Lửa vẫn bập bùng. Một vài anh trong đoàn ngồi uống rượu cần với mấy anh trai trong buôn, còn phụ nữ thì kéo nhau vào nhà nghỉ. Ai cũng bảo mệt, vậy mà chẳng ai chịu ngủ, cứ tụm lại bàn chuyện tình yêu. Đủ thứ kiểu yêu đương từ đơn phương đến tay 3 tay 4, thậm chí cả chuyện yêu phải 1 anh chàng đồng tính nữa. So với chuyện ma đêm qua thì  mấy chuyện này có vẻ ổn hơn, nhưng cũng khó mà ngủ được với bầu ko khí tưng bừng này. Biết đâu sau khi kể thỏa thuê, họ lại chĩa mũi dùi về mình?

 

Nghĩ vậy, tôi cầm theo tai nghe, trốn ra ngoài chỗ mấy cái ghế đẽo bằng gốc cây ngoài sân ngồi nghe nhạc. Phía xa chỗ đám lửa, Di đang ngồi với anh bạn chơi ghi-ta lúc nãy, hình như họ đang vừa đàn vừa hát bản nhạc nào đó. Bất chợt Di nhìn thấy tôi, rồi đưa tay vẫy.

 

Có nên ra ko? Tôi thẫn thờ đứng, tay vẫn cầm điện thoại. Trong đầu lộn xộn những ý nghĩ đấu tranh. Đôi khi tôi thấy mệt mỏi với bản thân mình. Lúc nào cũng phải nghĩ 5 lần 7 lượt cho mỗi 1 quyết định.

 

Trong khi đó, Di hơi rướn người lên như đang chờ đợi tôi bước đến.

 

35.

 

Tôi ngồi xuống cạnh bên phải anh bạn đang cầm đàn, tự giới thiệu tên là Tùng. Tùng đang đánh bài hát Em về tinh khôi của Quốc Bảo. Di ngồi phía bên trái, tay cầm 1 chai nước suối đã cạn, gõ nhè nhẹ lên đùi mình, miệng lẩm nhẩm hát theo, nhưng ko đủ để tôi nghe thấy. Chúng tôi ngồi như vậy thêm khoảng 10 phút thì Tùng nghỉ chơi, chào chúng tôi, rồi xách đàn về lại khu nhà dài để nghỉ.

 

Lửa cũng gần tàn hết. Ko có ánh  trăng thì chắc tôi và Di cũng chẳng thấy được mặt nhau. Hắn ngó lên bầu trời.

 

– “Bây giờ là mấy giờ?”

 

“Chắc gần 12 giờ” – Tôi đoán.

“Cô ko buồn ngủ à?”

“Một chút …”

 

Di thôi nhìn bầu trời đêm, giọng mệt mỏi – “Tôi thì lại chẳng ngủ được”

 

“Buồn vì thất tình à?” – Tôi buột miệng.

 

“Thấy trống rỗng” – Hắn lắc đầu, kèm theo 1 cái thở dài – “Tôi từng nghĩ khi cô ấy lấy 1 người khác, tôi sẽ phải đau ghê lắm…Vậy mà lại chẳng có 1 chút cảm giác gì. Cô có thể giải thích được không?”

 

Dưới bầu trời tối mù chỉ sáng nhờ duy nhất 1 ánh trăng, nét mặt của Di có vẻ trăn trở và bứt rứt, chờ đợi câu trả lời của tôi, ko chút đùa cợt nào.

 

“Có lẽ…khi nỗi đau vượt qua sự chịu đựng, nó sẽ trở thành 1 nỗi trống rỗng?” – Bản thân tôi thực ra cũng ko dám chắc về điều mình vừa nói, nhưng còn hơn là im lặng chẳng nói gì lúc này.

 

“Chẳng biết” – Di nhún vai – “Thực sự là tôi chẳng thấy đau gì hết!”

“Thôi kệ. Dù sao, như vậy vẫn tốt hơn, phải không?”

 

Thay vì gật đầu hay phản đối, Di bỗng dưng vểnh tai nghe gì đó rồi co chân, tay nắm lấy cánh tay tôi lôi dậy – “Này, có con gì trong bụi …”

 

“Con …con gì?” – Tôi ngơ ngác ngó hắn, đồng thời cũng vừa nghe thấy tiếng sột soạt và 1 bóng đen lù lù xuất hiện cách chúng tôi chỉ chừng chục bước.

 

“Heo rừng đấy, chạy điii!” – Hắn gào to và kéo tôi mạnh, tôi cũng hoảng hốt đứng dậy và cắm cổ chạy theo Di, thậm chí chẳng dám nhìn lại phía sau. Tôi chỉ nghe rõ tiếng con vật chạy đuổi theo sau mình, khiến chân cứ ríu cả lên, đầu óc chẳng còn lại gì ngoài sợ hãi.

 

Lúc này hầu như chẳng còn ai bên ngoài, trừ mấy anh trai vẫn còn uống rượu bên hông nhà dài. Ơn trời. Họ cũng lập tức tản ra , 1 anh người dân tộc thì chạy theo hướng chúng tôi, bảo bọn tôi nhảy nhanh lên căn nhà sàn chỗ Di ở.

 

Đến lúc vào được trong nhà, tôi vẫn nắm chặt tay Di và mặt thì ko còn chút máu.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

10 Responses to 34-35

  1. ca_thonbon_matxech says:

    ah, lai duoc doc tiep roi. thanks chi nhieu nhieu ^^

  2. Nhung says:

    chị à, có phải là Chi chán Khoa vì sự nhàm chán hay nói cách khác, Chi yêu Khoa giống như một thói quen,,, còn khi Di đến, giống như kiểu cơn gió lạ…liệu đó có phải là tình yêu ko ạ?

  3. Kristine says:

    Cam on chi – sau bao nhieu tuan cho` doi ! ^^
    Cha bao gio em co cam giac “du? ” khi doc truyen cua chi ca
    Viet chap moi that nhanh, chi nhe!
    Yeu chi!🙂

  4. ngocvn123 says:

    chi oi truyen hay lam.chi viet deu hon duoc khong.em rat thich tinh cach cua anh Di

  5. xu xinh says:

    hihi, lai dc doc part moi roi. Em that su rat thich cau noi “Có lẽ…khi nỗi đau vượt qua sự chịu đựng, nó sẽ trở thành 1 nỗi trống rỗng?” Dung the that chi a. Doc truyen cua chi em thay de chiu va binh yen qua. Hi vong BMHT se ra vao cuoi nam nay.😀 Chuc chi luon manh khoe va hanh phuc!

  6. Nhoccoi says:

    Hi chi, viet nua di chi.

  7. $olo alon3 says:

    Hj chi, em thix truyen cua chi lam, nhat là “Xu Xu don’t cry” và may truyen khac nua. Hy vong la chi se som post chap moi de cho em va d/g se h0k bi bien thanh giraffe.
    :d:d:d:d:d:d:d

  8. Susan says:

    thích 2 chap này ^^
    “Chúng ta có lý do gì để gặp lại nhau?” -> định mệnh ( hay ít nhất là Sakuravn =))))))))))

    ở bên cạnh Di, hẳn Chi sẽ có cảm giác an toàn
    I love your story
    Be continued

  9. thewilloffire says:

    Chắc dạo này ss bận lắm nhỉ. Truyện của ss hay quá, mà toàn đọc đến đoạn hay thì hết!

  10. đại ca pig says:

    dễ thương quá đi ah

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s