36-37

36.

 

Sau khoảng ít phút, tôi mới định thần được, dù tim vẫn còn đập rất nhanh. Bên cạnh, Di cũng thở từng quãng dài, mặt hơi căng thẳng. Phía trong nhà có  người đang nằm ngủ trên 1 chiếc giường (tôi cũng ko biết nó có được gọi là giường không) thấp lè tè, trên người chỉ đắp chiếc chăn mỏng, ngoài thì đã có giăng màn chống muỗi. Hình như là anh bạn của Di. Sao anh ta có thể ngủ ngon lành trong lúc náo loạn thế này nhỉ?

 

“Phew…Suýt chút là bị lủng ruột rồi!” – Di thì thào, đưa tay quệt mồ hôi trên trán.

“Ai bảo ban sáng anh cứ nhắc đến voi rừng!” – Tôi giật tay mình ra, giọng làu bàu trách. Mà cũng có khi tại miệng hắn linh quá nên mới có vụ oái ăm này ấy chứ?!! >”<

 

Di không bác bỏ hay kêu ca gì, dù có vẻ hơi bất ngờ với lời đổ thừa của tôi. Thay vào đó, hắn chỉ nhoẻn cười, rồi lại kéo tôi ra cửa sổ. Bấy giờ ánh lửa bên ngoài đã sáng rực, tiếng người ồn ào náo nhiệt, ai nấy đứng tụ tập xung quanh, trái ngược hẳn với lúc nãy. Nhân vật trung tâm thu hút mọi ánh mắt lúc này là con heo rừng. Giờ tôi mới thấy tận mắt heo rừng trông ra làm sao. Nó ko to hơn heo thường bao nhiêu, nhưng lông màu nâu sậm và có cái mõm dài, ghê nhất là cặp nanh vểnh ra trông rất hung dữ.

 

Một nhóm người trong buôn, chủ yếu là nam giới, đang giăng 1 cái bẫy lưới to, cố gắng bắt lấy con thú đang có vẻ sắp lồng lên vì bị dồn vào chân tường. Tôi quay đầu vào trong, ko dám nhìn nữa, nghĩ đến cảnh nó bí quá … lao lên cầu thang vào đây thì… Eo ôi.

 

“Sao vậy?”

“Anh gài cửa chưa?”

“Hả? Nó làm sao lên bậc thang được mà sợ?”

“…+__+…”

 

Có lẽ thấy tôi vẫn chưa yên tâm, hắn bước ra hướng cánh cửa, rồi ngồi xuống ngay đó.

 

“Thôi nào, nếu nó có leo lên được đây thì sẽ phải ủi tôi trước mới động được đến cô. Lúc đấy thì nó cũng cùn hết nanh rồi”

“Tại sao?”

“Vì thịt tôi cứng lắm!” – Hắn nói, 1 tay vỗ vào vai mình nghe bộp bộp, như thể chứng minh lời tự quảng cáo. Và tôi bật cười.

 

“Bớt sợ chưa?”

“Anh ko sợ à?”

“Ban nãy thì hơi hoảng thật. Giờ thì tôi lại muốn ra kia vây bắt nó kìa!”

“Đừng chứ!” – Tôi vội kêu lên và cũng bước lại ngồi cạnh hắn. Những con muỗi bắt đầu vo ve xung quanh như chực chờ tấn công bọn tôi.

 

“Sao tự nhiên nó lại đuổi chúng ta nhỉ? Theo tôi biết thì heo rừng nó đâu tấn công người?”

“Anh hỏi tôi thì chẳng lẽ tôi lại đi hỏi mấy con muỗi này à?” – Bốp! Tôi vừa tiễn 1 chú muỗi về trời, vừa nói.

 

37.

 

Hắn chợt co gối, chống khuỷu tay lên đó và bàn tay thì nắn cằm, nghiêng đầu nhìn tôi, dường như có chút thích thú trong ánh mắt.

 

“Gì thế?”

 

Nghe tôi hỏi, hắn chợt sửa lại điệu bộ, 1 chân để ngả xuống trong khi chân còn lại vẫn ở tư thế cũ.

 

“Không có gì. Tôi cứ tưởng cô có thể phân tích tâm lý…”

“Thôi đi” – Giọng tôi gắt, và bắt đầu nặng nề hơn  – “Đừng có lúc nào cũng tâm lý tâm hóa chứ. Có phải con sâu trong đầu người ta đâu mà biết hết. Hơn nữa, tôi làm tư vấn cho người chứ ko cho…heo rừng >___< “

 

Bỗng dưng bị tôi sạt cho 1 hơi, Di bật ngửa, né ra sau, giống như sợ bị bom nổ trúng. Đôi mắt hắn ngỡ ngàng, như ko lường trước việc tôi sẽ nổi đóa lên như vậy.

 

“Ok, ok…” – Hắn giơ 2 bàn tay lên đầu hàng – “Đùa thôi mà, làm gì dữ vậy?!”

 

Hừm. Lúc này là lúc nào mà đùa được. Nhưng kể ra, nghĩ đến vụ tâm lý heo rừng tôi cũng thấy buồn cười. Chẳng hiểu thế quái nào mà nó lại lao vào rượt bọn tôi chạy thục mạng như thế.

 

Cố kiềm nén, tôi lườm Di như cảnh cáo rằng hắn đừng có mà chọc ghẹo  tôi nữa. Thế nhưng vừa nhìn bản mặt còn đang sợ sệt của hắn – dẫu chẳng biết thật hay giả – tôi ko thể nhịn được cười.

 

“Cô thật khác…” – Chợt hắn buông 1 câu nhận xét – “…với những gì tôi đã biết”.

“Khác thế nào?”

“Một cảm giác tự nhiên và dễ chịu…”

 

Thực bụng thì tôi định hỏi, thế chẳng lẽ trước đây hắn thấy tôi khó chịu lắm hay sao, nhưng rồi sau khi nghĩ lại, cuối cùng tôi chỉ hừa nhận – “Ừm”

 

“Cứ như thế này đi. Từ giờ ta là bạn?”

 

Để bổ sung cho câu đề nghị của mình, Di chìa bàn tay ra với năm ngón khép chặt và thẳng đứng như người ta vẫn làm mỗi khi chào hỏi đối tác. Bắt tay ư?

 

“Tại sao phải thế…?”

“Cô kết bạn với ai đó có cần lý do ko?!”

 

Đúng lúc ấy , tiếng anh trưởng đoàn gọi to bên ngoài, như 1 lý do đến kịp lúc để giúp tôi thoát khỏi sự bối rối  – “Này, anh chị ra được rồi. Đã bắt xong kẻ nổi loạn!!”. Tôi lập tức phủi quần đứng dậy, nhưng Di lại vẫn ngồi chết dính ở dưới sàn.

 

“Hey,  trả lời cho đề nghị của tôi đã chứ?”

 

Những tiếng gọi ồn ào phía ngoài cánh cửa khiến tôi nhấp nhổm, phải cúi người nói nhanh với hắn như hối thúc.

 

“Chúng ta ko phải đã là bạn sao?”

“Thành thật đi. Cô chưa từng xem tôi là bạn, ít nhất là cho đến sáng nay”.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

7 Responses to 36-37

  1. river says:

    hihi! Hay lắm chị ơi! thanks chị ạ!

  2. Nhung says:

    =)) tính cách của Di! rất thẳng thắn và chân thành! I like this

  3. xu xinh says:

    😡 cam on chi vi da viet tiep truyen. Moi lan vao web la mot kieu moi ;)) Em thich cai wall mau xanh hon, nhin de chiu. Du gi thi em luon yeu va ung ho chi! Love you!!!!!!!!!!!

  4. Sam says:

    hic muốn xem tiếp cơ😉 truyện hay lém.mình thik lém. Thanks nhé!:D
    Have a nice day!

  5. suho says:

    hic cứ đến đoạn hay thi lai het chị ah, trn hay wa.

  6. Ngọc Anh says:

    chị ơi, hay quá

  7. Tily says:

    Đúng là đọc trong chờ đợi kiểu này thì khó chịu quá, hjx hjx, chắc phải bế quan chờ bạn Sak viết cho xong rùi mình đọc 1 lèo luôn quớ ờ, hihi. Mong tin của bạn nhé, Sak nhé ^=^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s