38-40

38.

Cái kiểu quyết đoán và thẳng thắn của Di làm tôi thấy hoang mang. Ánh mắt hắn ko giấu giếm 1 ý đồ gì từ lời nói của mình. Tôi có thể cảm nhận được hắn đơn giản chỉ muốn có 1 người bạn – là tôi.

“Ừ. Thì là bạn!” – Giọng tôi có vẻ như đầu hàng, rồi thực hiện cái bắt tay như hắn muốn. Dù sao, có thêm 1 người bạn, cũng là bớt 1 kẻ thù, cổ nhân đã nói vậy rồi.

Thế nhưng tôi có linh cảm rằng, cái tình bạn này sẽ mang lại điều gì đó ko tốt đẹp lắm, ít nhất là đối với phần đời còn lại của tôi. Một thứ linh cảm mơ hồ mà đáng sợ.

….

Thế là đêm thứ 2 tôi cũng chẳng ngủ được miếng nào. Vụ heo rừng đã làm cả đoàn 1 phen nhốn nháo, kèm theo dư âm suốt cả chuyến đi. Ai nấy đều xúm lại hỏi han, còn trêu rằng vì tôi đêm hôm ko chịu nghỉ mà … “hẹn hò với trai” , tâm sự rì rầm khiến heo ko ngủ được nên nó đuổi. Tôi  cũng chẳng còn cách nào khác là im lặng cười trừ, vì biết giải thích thế nào cũng ko thoát 1 khi họ đã muốn bàn tán trêu ghẹo mình. Mặc kệ. Chỉ biết rằng những gì mà tôi đã trải qua trong 1 ngày ở đây, là những kỷ niệm mang đến nhiều cảm xúc nhất mà có thể tôi sẽ ko bao giờ quên.

Bảo Anh cười như thể nó vừa  xem xong 1 đoạn phim hài hước nào đó, khi nghe tôi kể rằng mình đã gặp heo rừng và bị nó dí đến phải chạy vào nhà sàn mà trốn.  Tôi càng hối hận hơn khi nó post lên status facebook của mình với đích danh tên tôi – “Nhỏ Chi lọt vào mắt xanh của hoàng tử heo rừng, bà con ạ”, khiến cho mọi người quen biết của tôi đều nhảy vào Wall tôi mà hỏi đủ thứ.

Con nhỏ rảnh rỗi và vô tư đến lạ. May mà tôi đã loại Di ra khỏi câu chuyện. Làm bạn thân với nó có khi là cả 1 sai lầm. Hi vọng là việc làm bạn với Di sẽ ko mang lại cảm giác hối hận tương tự.

Trong mớ người đọc được Status của Bảo Anh, dĩ nhiên có Khoa.

Anh gọi vào buổi chiều, lúc tôi vừa tan sở, đang chuẩn bị hòa vào dòng chen lấn với mớ xe cộ cứ như cuộn mãi vào nhau.

“Em gặp chuyện gì với heo rừng à?” – Giọng Khoa vẫn thế, ấm và mềm như 1 chiếc chăn bông.  Nhưng vì tôi ko phải đang ở trong giá rét, nên giọng nói ấy của anh chỉ khiến tôi thấy bức bối và ngộp thở.

“Anh đọc facebook của Bảo Anh hả?”

“Thì anh phải cập nhật tin tức của em qua 1 người khác đấy”

“Ừ, thì vậy. Heo rừng đuổi, nhưng em ko sao cả” – Tôi nói rất nhanh, chẳng muốn kể dông dài, vì thực ra chuyện cũng chỉ có vậy thôi.

39.

Khác với những lần trước, Khoa ko thở dài hay có 1 phản ứng nào cho thấy anh đang buồn bã. – “Được rồi. Anh có nhờ người gửi quà cho em. Giờ chắc em mới làm ra, đi đường về cẩn thận nhé, bye em”

Tôi im lặng chờ tiếng ngắt máy, nhưng bên kia đầu dây lại cứ yên tĩnh 1 cách khó hiểu.

“Anh còn đó ko?”

“Ừ, còn… Chuyện gì em?”

“À…ừ…thôi. Em về đây. Mà…quà gì thế? Đâu phải sinh nhật em? Cũng chẳng phải 8/3”

“Cứ về đi. Quà anh gửi thì ko cần phải vào 1 dịp gì cả”

“Ừ, vậy thôi nhé”

Lần này, tôi ko đợi Khoa nữa mà cúp máy trước.

Mẹ đưa tôi gói quà nhận được ban sáng. Một chiếc hộp vuông to với giấy gói màu đỏ và nơ trắng.

“Hôm nay tháng 12 rồi mẹ nhỉ?” – Tôi đón gói quà 1 cách bình thản, vừa hỏi, vừa mở dây nơ ra, trong đầu đã đoán được là quà cho mùa Giáng sinh – thế mà anh bảo chẳng vì dịp gì. Mẹ chỉ gật đầu, chăm chú quan sát xem bên trong cái hộp là món quà thế nào, thậm chí còn tỏ ra háo hức hơn cả tôi (thực sự là tôi ko háo hức chút nào). Nhìn mẹ như vậy, tự dưng tôi phì cười, thầm nghĩ có lẽ cha nên học hỏi ở Khoa để làm mẹ thích thú như thế. Hoặc tôi nên học-cách-thích-thú-với món quà người ta gửi tặng.

“Chà” – Tiếng mẹ tấm tắc – “Thế nào cha con cũng treo lên cửa…”

Trên tay mẹ là 1 chiếc vòng hoa giáng sinh kết bằng lá tầm gửi và những chiếc chuông màu vàng bạc. Đẹp. Chỉ đẹp thôi. Ko gì khác.

Cha tôi bỏ ra hàng giờ ngồi trang trí nhà cửa mừng Giáng sinh. Dù chẳng là người theo đạo Công giáo nhưng ông thích những công việc trang hoàng nhà cửa đón lễ này lễ nọ. Vòng hoa Khoa tặng,  như mẹ đã biết trước, cha đặt ngay cửa kính sau chiếc cổng sắt ngoài. Có mấy bà cô hàng xóm hỏi han, ông bảo – “Thằng con rể gửi cho đấy” bằng 1 vẻ rất mãn nguyện.

40.

Linh đến nhà tôi vào hôm Noel cùng cô Lan, ăn tối theo lời mời của mẹ tôi. Cha lại đi dự tiệc với trường, chẳng biết cất công chuẩn bị nhà cửa làm gì để rồi ko ăn được bữa cơm ngày lễ cùng gia đình. Thà cha cứ để mọi thứ bình thường còn hơn.

Em ngồi chỗ sofa ở phòng khách, ngước nhìn vòng hoa treo ở cửa kính 1 cách say sưa. “Chị mua cái vòng ấy đâu vậy?”

“Bạn trai chị gửi tặng”

“Em cứ nghĩ chị chưa có người yêu…”

“Sao em nghĩ vậy?”

“Em ko biết. Nhưng Di nghĩ ngược lại. Vậy là anh ấy đúng rồi”

Cái tên Di nhảy ra gần như trong mọi câu chuyện mà Linh nói với tôi, và lần này, cảm giác của tôi có gì đó khang khác, nhạy cảm hơn 1 cách vô thức.

“Em vừa gặp Di hả?”

Nghe hỏi, Linh hí hửng rút trong túi áo ra chiếc điện thoại với màn hình nền cài ảnh gương mặt Di đang chống cằm, ngó nghiêng, tóc bay bay dưới ánh đèn đường màu vàng.

“Ai chà, chụp ảnh chàng cài wallpaper luôn cơ đấy” – Giọng tôi trêu chọc – “Chụp ở chỗ nào mà nhìn lung linh thế?”

“Công viên 30/4 đó. Hôm qua. Em bắt ảnh ra ngồi hóng gió cùng…”

“Mà WW là gì vậy?” –  Tôi hỏi khi nhìn thấy ký hiệu nhỏ được ghi ở cuối bức ảnh.

“Nickname của Di trong giới hacker ấy mà. Wind Wanderer. Lãng tử gió” – Linh nói, đồng thời lấy lại điện thoại từ trong tay tôi, ôm chặt, khiến tôi thấy như vừa bị đòi lại thứ gì đó mà mình đang vừa thấy hứng thú.

“Chị thấy hay ko? Em tin anh ấy là cơn gió, đến để rung chiếc chuông nhỏ trong em…”

Trong lúc tiếng Linh đang mơ màng nói, tôi cố nhoẻn miệng cười, rồi nhìn em 1 cách ân cần, trong khi sự thật là tôi ko biết tâm trí mình đang chu du ở đâu. Tất cả những ánh đèn đủ màu cha treo trên cây thông bỗng nhòe nhòe, mờ mờ ảo ảo.

Wind Wanderer ư?

Lúc này tôi mới nhận ra, mình đang trôi về miền núi hoang sơ hôm ấy. Những ngọn đèn chớp nháy bỗng hóa thành ánh lửa bập bùng của đêm trại cuối, năm ngón tay tôi từ từ khép lại như cố níu 1 bàn tay ai… Sợ hãi với những cảm xúc mơ hồ chợt thoáng qua, cái phần tỉnh táo còn lại cố lôi tôi về, lay thật mạnh – Thôi đi, Chi ơi!

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

11 Responses to 38-40

  1. Virus says:

    Ui, sau 1 thời gian mog ngóg chap mới h cũg đã có òi😡 H đọc xog lại tiếp tục ngồi ngóg chap mới nữa T.T
    Lần nì thì e hem chơi trò “đến ùi đi như 1 kơn gió nữa” (nhiễm truyện, ss thôg cảm ^o^) nán lại chút xíu comment để cổ vũ tinh thần cho ss. Ss cố lên, e tin chắc e cũg như rất nhìu ng` đã, đag & sẽ luôn ủg hộ ss tới cùg. Hi vọg ss sẽ đem đến cho tụi e nhìu & nhìu hơn nữa nhữg truyện mag fog cách của ss😡

    “Em tin anh ấy là cơn gió, đến để rung chiếc chuông nhỏ trong em…” e cứ tưởg là nữ chính nói chứ, ai ngờ của nv phụ nói… >”<

  2. sakuravn says:

    Thanks em. sự thật là mình ghét những người “đến rồi đi như 1 cơn gió”.
    Phải để lại dấu vết chứ =.=

  3. Mercury says:

    Hic… ngóng mỏi cổ wa ss oy

  4. yumi says:

    tks ss Sak nhaz!
    2 chap mới như là 1 món quà dành cho em sau khi vượt qua kì thì Học Kì vậy! :”>

  5. điêp xù says:

    😀 ko ngờ lần này vào lại đc đọc 2 chương mới. Cảm giác của em cứ lẫn lộn tn. Em ko thích Chi cho lắm. Nên thẳng thắn với Khoa cho Khoa đỡ phải buồn khổ. Nếu là gió thì Chi hợp hơn. Đi chỉ để lại nỗi đau buồn cho người khác😀 Dù gì thì em vẫn luôn thích Chi- Di, 2 người bù trừ cho nhau mà.
    Luôn mong chị mạnh khoẻ và hạnh phúc. Thank you:x

  6. $olo alon3 says:

    I love u, ss!
    Co^ le^n nhaz ss iu dau! Ss hãy post chap mơi as fast as u can!
    Bravo!

  7. KemChanh says:

    Trùi ui, mới chuyển sang kiếm thể loại teen teen đọc thử thì kiếm được blog của Sakuravn. Tình hình là chuyện bạn viết đang iu quá đỗi à? ^^

    Tình hình là bạn Chi trong này có tính cách như Du nhỉ? Chỉ hơi thiếu tính tiểu thư một xíu ^^. Nhưng mình có thể thích Du ngay từ đầu còn Chi thì dù đã 40 chap vẫn chưa kết được xíu nào hết😀. Cơ mà tính tình con gái hình như phải thế nhỉ? ;))

    Càng đọc càng thấy tội bạn Khoa ghê. Hem sao nhường bạn Khoa cho tớ ôm =)) =))

  8. Trần Yến Nhi says:

    Mình lại thấy kiểu yêu của Khoa hơi kỳ kỳ,.. nhất là lúc Chi nt bảo:”Hẹn nhau ở đâu đi” thì Khoa lại bảo:”Sân bay…” còn đến 1 tháng nữa cơ mà. Người iu với nhau, chẳng lẽ bận đến nỗi ko gặp nhau được 1 lần trong cả 1 tháng, trong khi Chi lại là người chủ động rủ… Haizzz… Khoa iu, nhưng Khoa ko thể hiện rõ tình yêu đó… nên nếu để vụt mất Chi thì mình cũng ko lạ gì ^^ (một ít suy nghĩ của mình thui hihi)

  9. h thuy says:

    uhm, khong nen den roai di nhu mot con gio ma fai nhu mot con bao~,hj..
    C viet truyen hay that. Em doc xuxu dung khoc ma thay ghen ti do,hj
    Minh thich tinh cach cua Di nhung lai thich cach yeu cua Khoa,khong on ao, nhung tinh te. Chi la neu cu nhu vay thi se mat all, cai j qua cung khong tot…

  10. song thi says:

    thanks chi rat nhiu. em luon mong ngong truyen cua chi va e con quang cao cho ca lop bit nua. em doc duoc truyen ji la em keu ca dam cung doc. tui no khen hay wa chung. à và nếu chị rảnh, chi ghet wa blog em nhận xét mấy chuyện em vit nhe. tu sau khi doc truyen cua chi, em co y tuong de vit day. thanks
    http://vn.360plus.yahoo.com/maumau_dotuoi98

  11. cá thờn bơn mắt xếch says:

    ui, mấy tháng rồi mới có máy để đọc. thích quá có bao nhiêu chương mới ^^~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s