41-43

41.

Cái phần tỉnh táo ấy xem ra cũng chẳng mạnh mẽ gì cho lắm. Tôi vẫn như người mơ ngủ suốt bữa cơm, ngay cả sau khi  mẹ đã tiễn khách ra cửa trước, 1 mình rửa chén dưới bếp, đầu óc tôi tiếp tục xoay vần những dòng miên man rối rắm.

Hơn 11h tối, tôi trèo lên giường với chiếc điện thoại ngập đầy những tin nhắn “Merry Christmas”. Hầu hết là những tin gửi hàng loạt, thường gọi là Spam, mặc dù chữ Spam có hơi phũ phàng so với tâm ý của người gửi. Cũng là bạn bè muốn gửi tin cho vui thôi, nhưng chung quy là tôi ko thích những tin kiểu như thế.

Dĩ nhiên trong số đó cũng có vài tin gửi riêng, như của Bảo Anh. Nó bảo đang đi dạo Sài Gòn với Đạt, rồi hỏi tôi có gọi điện hay chat với Khoa ko. Tội nghiệp Đạt, có lẽ cậu ấy cũng chỉ là 1 lựa chọn nhất thời của nó (?). Tôi ko trả lời mà chỉ chúc con nhỏ đi chơi vui vẻ, và bắt đầu xóa hết những tin nhắn Spam còn lại. Đến khi dọn dẹp xong Inbox điện thoại, tôi lại mở Game bắn bóng ra chơi, cố giải phóng mình ra khỏi những suy nghĩ. Càng chơi tôi càng cảm thấy mình thiếu tập trung, và gương mặt Di ngồi nghiêng đầu nhìn tôi trong căn nhà sàn xen lẫn với tấm ảnh hình nền trên điện thoại Linh cứ như 1 bóng ma ám ảnh lởn vởn ko xua đi được.

Tôi bất thần ném mạnh điện thoại ra xa, khiến nó lăn 1 vòng trên giường rồi rớt xuống nền đất nghe bụp 1 tiếng. Cứ tưởng nó sẽ tắt ngúm, nào ngờ ngay lúc ấy màn hình chớp sáng báo hiệu có cuộc gọi đến. Tôi ngồi thừ ra vài giây rồi cũng bước đến nhặt điện thoại lên.

Tim tôi bỗng như nhảy múa, mắt cứ dán vào màn hình và dòng chữ Di đang gọi…hiện ra rạo rực chờ đợi. Đến khi tôi quyết định nhấn nút nghe, chiếc Samsung lại thôi rung và báo hiệu Missed call, đồng thời mang đến 1 nỗi tiếc nuối khó tả trong tôi.

Phải mất 1 tiếng sau, tôi mới gửi tin hỏi “Anh gọi tôi?” cho Di sau hàng chục lần bấm rồi xóa. Đồng hồ chỉ  gần 1 giờ sáng. Chắc hắn đã ngủ khò sau khi gọi cuộc ban nãy ko thành, ai đâu ngồi chờ tôi gọi lại hay gửi tin nhắn hỏi như thế này?! Nghĩ vậy, tôi tắt đèn, rúc đầu vào chăn và cầu trời mình có thể qua được đêm nay. T_T

Ông trời có lẽ cũng đã đi ngủ (lẽ ra tôi nên cầu …trăng), vì chiếc điện thoại lại reo lên và  màn hình lại báo tên Di. Tôi vội mở máy nghe như sợ mình lại lỡ mất lần nữa.

“Chưa ngủ à?” – Tiếng Di nhẹ gần như thì thào.

“Hỏi thừa. Ngủ thì ai vừa nhắn tin?”

“Hehe. Nãy đi chơi à, sao ko bắt máy?”

“À, nãy…trong nhà tắm..” – Tôi nghĩ nhanh đại 1 lý do nào đó.

“Tắm?” – Hắn có vẻ ngờ vực – “Tắm gì đêm hôm vậy ta…”

“Kệ tôi, mà gọi chi vậy?”

“Thì… Noel vui vẻ!”

“Giờ này…hết Noel rồi”

“25 mới là ngày Giáng sinh, nàng ạ”

Tôi phì cười với cái từ đệm “nàng ạ” của Di, rồi nhận ra cuộc nói chuyện của chúng tôi đã tự nhiên hơn hẳn so với trước khi có vụ gặp tình cờ ở Daklak. Cứ như thân quen từ lâu lắm rồi. Mà cũng phải, đã là “bạn” rồi mà.

“Này! Ngủ gật hả?” – Tiếng Di nhắc khi thấy tôi đột nhiên im lặng.

“Vẫn đây. Được rồi, Giáng sinh vui vẻ. Gì nữa ko?”

42.

Câu tôi hỏi có vẻ như đang nôn nóng muốn kết thúc điện thoại, nhưng thực tế thì tôi đã ngồi dậy, dựa vào đầu giường và mở lại đèn ngủ, 1 tai giữ điện thoại còn 1 tai thì ôm gối, tư thế sẵn sàng cho 1 cuộc tán gẫu dài hơi.

Đầu dây bên kia yên ắng, khiến tôi bắt đầu bồn chồn, định cất giọng – “Này, ngủ gật hả…” để hỏi như hắn ban nãy, thì tiếng Di lại bật ra rất trầm – “Thôi, hết rồi. Ngủ ngon nhé”

“Ừ…” – Giọng tôi cũng trầm y như vậy, chưa kịp nói gì thêm thì tiếng ngắt máy làm tôi hụt hẫng kinh khủng.

Như 1 bác sĩ đã mơ hồ nhận ra những triệu chứng bệnh của mình, tôi gập người về trước, úp mặt vào gối, vò đầu mình và đấm tay thình thịch xuống giường.

Mình làm sao thế này!!

Rõ ràng là…. mình thích Di!! Chắc cũng ko kém Linh là mấy. Hắn có gì hay cơ chứ?! Hắn có gì hay cơ chứ?! Mình đã có Khoa rồi mà. Sao lại xao động với 1 người con trai khác?

…..

Những câu chất vấn làm khổ tôi suốt đêm, để lại  hậu quả hiện rõ trên đôi mắt bơ phờ vì mất ngủ. Cả ngày làm việc hôm ấy dĩ nhiên cũng chẳng tốt đẹp chút nào, tôi ko biết mình đang viết hay đang nói cái gì với khách hàng. May mà ko có điều tồi tệ nghiêm trọng nào xảy ra. Tự dưng tôi thấy ghét cái chuyên môn của mình, ghét cái cách tự mình nhận ra những điều bất thường trong cảm xúc và tự làm mình sợ hãi.

“Sao đột ngột nghỉ phép vậy Chi?”

Sếp tôi nhíu đôi mày lại và để lộ gương mặt ko hài lòng của bà. Thường thì tôi cũng sợ lắm, nhưng hôm nay tôi như người mộng du, và việc ngồi gõ đơn xin nghỉ phép chắc hẳn cũng ko phải là việc tỉnh táo gì. Tôi vừa đi làm được gần năm mà xin nghỉ đến…10 ngày phép.

“Em thấy stress” – Tôi đáp, mặt y như 1 con robot (sau này tôi nghe sếp miêu tả lại). Và vì trông tôi ko có chút gì là nhượng bộ hay muốn giải thích thêm, sếp đành lắc đầu ký duyệt cho tôi nghỉ, cùng với câu đề nghị – “Em về đi đâu đó cho đỡ căng thẳng đi”.

Ngày phép đầu tiên, tôi dành gần như cả 24 giờ ở … trên giường, ngấu nghiến hết mớ sách trên kệ của cha. Toàn Luật là Luật. Chắc chắn chẳng có chút kiến thức nào ăn được vào đầu, nhưng ít ra chúng cũng giúp tôi ngủ được dễ hơn.

Ngày thứ hai, tôi xách xe sang nhà Bảo Anh mà ko báo trước. Với nghề người mẫu của nó, thì thường là buổi sáng nó chỉ ở nhà ngủ, vì tối hôm trước nàng đã sải chân trên sân khấu sáng đèn suốt 2 tiếng đồng hồ và ít khi về nhà trước 12 giờ đêm.

43.

Nhấn chuông cả buổi, cửa căn hộ của nó vẫn im ỉm ko 1 chút phản ứng nào. Tôi định mở máy gọi điện thoại, nhưng rồi ngẫm nghĩ 1 lúc, tôi quay ra bấm nút thang máy, vừa đúng lúc Đạt xuất hiện từ buồng thang bên cạnh.

“Ơ…chị.. Quỳnh Chi phải ko?”

“Ừ…hi!…”

“Chị tìm Bảo Anh hả?”

Tôi gật đầu, thấy hơi lạ trong cách cậu nhắc tới Bảo Anh. Ko phải là “chị Bảo Anh” mà là “Bảo Anh” thôi. Hehe.

“Ko ai mở cửa sao? Chắc ngủ say quá rồi…”

“Chắc vậy” – Tôi đồng tình, vừa nhận ra Đạt có mang theo 1 bịch gì đó trên tay – “Mang đồ ăn sáng cho cô nàng hả?”

Anh chàng “thầy bói” cười thẹn, đưa tay nâng cái bịch lên – “Hủ tiếu thôi, sẵn trên đường nên em mang qua…”

“Vậy gọi nó đi, bấm chuông chẳng nghe đâu”

Đạt hơi suy nghĩ và do dự 1 lát, rồi lắc đầu, kéo tay tôi quay lại thang máy, giải thích để tôi khỏi mất công thắc mắc – “Thôi, cứ để người ta ngủ cho đủ giấc”.

Để giải quyết tô hủ tiếu, Đạt rủ tôi ra ngồi café khu Hồ Con Rùa. Café ăn sáng cũng hay, dù gì tôi cũng định rủ nhỏ Bảo Anh café đấy thôi. Chỉ khác là ngồi với Đạt, tôi phải nói nhiều hơn là ngồi với cô người mẫu kia.

“Hôm Noel đi chơi vui ko?” – Tôi lên tiếng khi thấy Đạt chẳng nói gì, chỉ ăn 1 cách ngon lành sau khi tôi từ chối xử lý thay Bảo Anh món hủ tiếu nam vang đầy thịt và tôm ấy.

“Cũng vui” – Cậu ngẩng lên, ko cười nhưng ánh mắt chất chứa hạnh phúc – “Còn chị?”

“Chị?”

“Chị đi đâu? Vui chứ?”

Nhớ đến đêm Giáng sinh khổ sở ấy, tôi thở dài, chẳng đáp lời nào.

“Lúc nào trông chị cũng đầy tâm sự!”

Sau khi ăn xong và dọn dẹp lại mặt bàn, Đạt phán theo cái kiểu cậu đã làm lúc bói bài cho tôi vài tháng trước.

“Em này…”  – Tôi cất giọng thận trọng như để mở màn 1 buổi nói chuyện nghiêm túc. “Em có tin vào định mệnh như những lá bài Tarot đã nói ko?”

Nhận ra thái độ băn khoăn của tôi, Đạt ấn mạnh chiếc muỗng vào ly café đá, môi hơi mím lại, như đang tìm 1 câu trả lời thích hợp nhất.

“Thực tình thì… em ko tin vào mấy lá bài…” – Cậu tỏ vẻ thành thật.

– “Nhưng em tin vào định mệnh”.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

7 Responses to 41-43

  1. yumi says:

    Phần đầu thấy hồi hộp quá ss à?!
    Sag phần sau chưa lỳ kỳ lắm nhưg e thấy nó vẫn hay😡
    Mog chap sau của ss!!!

  2. Puamm17 says:

    Hì, chuyện sak vik hay lắm…
    mình là Fan trung thành của chuyện sak á.

  3. Mei Mei says:

    Mới đầu thì có vẻ hơi nhàm 1 chút, nhưng vẫn đọc, và giờ thì em bị hút vào rồi😀

  4. Gerbera says:

    em cũng vậy… lúc đầu đọc Lãng Tử Gió không thấy hứng thú cho lắm nhưng giờ thì nghiện rồi😀 … em thik nội tâm nhân vật, đã chững chạc hơn hẳn so với những bộ truyện khác của chị🙂
    Viết mau mau nha chị… em đợi ^^

  5. xu xinh says:

    :(((( Em ghet Chi qua chi oi, mac du vua nay doc cai doan 2 nguoi goi dien cho nhau thi sung suong khung khiep😀 Sao chi ko de nhieu dat dien cho Khoa, toi nghiep Khoa qua😦 Du gi thi cung luon chuc chi vui ve😡 Happy new year my favorite author😡

  6. Rua says:

    oh hoi hop wa ah,
    vay chi co tin vao dinh menh ko,
    hay do chi la 1 cau noi,
    e co tin vao dinh menh,
    nhung duong nhu do chi la 1 cau noi thoi…

    post nhanh len nha chi
    love you & ur fic

  7. kẹp nhỏ says:

    truyen hay lam chi Sakura!🙂. nhưng sao chị Chi hok nói rõ vs Khoa ve t/cum~ của mình?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s