46-47

46.

“Ngoài da thôi.” – Giọng tôi lạnh lùng – “Dù sao cũng cảm ơn anh… Về nhé!”

“Về gì? Nhà tôi gần đây, đến đó rửa sạch rồi xem còn bị ở đâu nữa ko đã”

Theo cái cách Di nói thì hình như hắn nghĩ tôi ko nhớ đây là khu nhà hắn thì phải? Phù… Thôi cứ cho là vậy đi cho đỡ ngượng.

“Sao? Lùi ra sau đi chứ!” – Hắn nói bằng giọng ra lệnh, rồi thản nhiên đẩy nhẹ tôi để chen vào cầm tay lái xe.

“Anh định đưa tôi về nhà anh hả?”

“Yên tâm, có mỗi tôi ở đó thôi” – Nói xong, Di nổ máy xe trước khi tôi kịp phản ứng gì, rồi quay đầu chạy về hướng nhà hắn, chỉ cách đó chừng 100m.

….

Nếu ko phải vì cảm thấy đau ở hông, tôi đã từ chối vào nhà Di. Nhưng đó cũng ko phải là lý do duy nhất để tôi ko ra về sau khi hắn dừng xe trước cổng. Thực ra tôi cũng mệt khi phải chạy 1 quãng dài giữa trưa để về nhà, và hơn tất cả, tôi muốn ngồi với hắn 1 lúc.

Qua khỏi cánh cổng là  khoảng sân nhỏ dẫn vào 1 gian trệt đủ để dựng 2 xe máy và 1 toilet, ko hề có phòng khách, bàn ghế hay bếp. Chiếc xe để sẵn có lẽ là của hắn, vì trên xe treo cái nón bảo hiểm hôm nọ tôi đã mua. Phải leo lên 1 chiếc thang sắt vòng kiểu cách mới đến được căn phòng nhỏ rộng chừng 16m2 của Di.

“Ngồi đấy nhé, tôi đi mua đồ chút rồi về liền”. Di nói, sau khi thảy chìa khóa cửa lên bàn gần lối ra vào rồi quay ra ngay.

Chỗ Di ở ko như tưởng tượng của tôi. Nó gọn gàng và bày trí theo 1 trật tự nhất định. Tường sơn màu kem nhạt, nhưng cửa sổ và những vật dụng trong phòng bằng gỗ sậm khiến ko gian có vẻ hơi tối. Tôi chồm người đẩy cánh cửa sổ để hứng nắng. Thật bất ngờ khi lọt vào khung cửa là hình ảnh những giàn hoa leo màu hồng tím từ khoảng sân sau nhà bên cạnh. Một căn nhà như thế này thật tuyệt làm sao.

Di trở lại sau khoảng 10 phút cùng 1 chai alcol và 2 hộp cơm.

“Mở cái quạt cạnh cửa sổ cho mát đi”

“Nếu cơm anh mua có phần tôi thì tôi ko ăn đâu” – Tôi đưa tay ấn nút chiếc quạt màu đen ngay đó.

“Ko đói hả?”

“Ko. Chỉ khát thôi”

Hắn khẽ gật đầu, đứng dậy đi tới chỗ cái tủ lạnh 1 ngăn ở góc đối diện nơi tôi đang ngồi, bên dưới chiếc kệ màu đỏ Bordeaux chia các ô nhỏ với các thứ linh tinh, như sách, cốc, bàn chải, thuốc tây… và 1 khung hình có viền màu xanh biển. Ở khoảng cách xa, tôi chỉ thấy hình như là ảnh gia đình.

47.

Di mở tủ lạnh lấy chai nước, sẵn tiện quơ 1 ít bông gòn và băng y tế từ trong 1 ô kệ.

“Cảm ơn” – Tôi đón chai nước, đồng thời ko giấu thiện cảm đối với căn phòng – “Tiện nghi và giản đơn nhỉ? Anh kiếm đâu ra 1 căn nhà hay như thế này?”

“Thuê đấy. Chỗ này được tách ra từ căn biệt thự bên cạnh để cho thuê. Tôi thì chẳng có tiền nhiều đủ để mua nổi 1 met vuông đất ở khu này đâu”.

“À, ra vậy” – Cơn khát khiến tôi ko giữ ý tứ gì, đưa chai nước lên và tu 1 hơi.

“Uống xong rồi chứ?” – Di bước đến chỗ tôi, hỏi nhưng lại ko đợi tôi trả lời. Hắn kéo tay tôi đưa ra ngoài cửa sổ, giật luôn chai nước trên tay tôi, xối vào chỗ bàn tay trái đang bị rướm máu để rửa.

“Ối…” – Tôi kêu khẽ, ko hẳn là đau, nhưng… nước lạnh quá. Trong khi đó, Di chẳng nói năng gì mà chỉ quay vào và ném cho tôi miếng bông cùng chai alcol, nói giọng như 1 ông anh trai – “Giờ thì tự sát trùng đi. Thích thì băng lại, ko thì cứ để thế cho mau lành”.

Tôi bỗng thấy mình ko thể xác định được tính cách của Di. Bông đùa, dễ gần, nhưng lại rất dứt khoát và đôi khi dửng dưng.

Hắn ngồi ăn cơm và cũng uống cùng chai nước tôi đã uống. Tôi dùng ít bông gòn thấm alcol sát trùng rồi hơ tay trước quạt cho khô, đồng thời ngắm nghía căn phòng thêm lần nữa.

“Nhà anh ở đâu?”

“Tỉnh lẻ” – Nuốt 1 miếng cơm, Di đáp qua loa, rồi hất hàm  chẳng khác nào đang hỏi 1 thằng bạn – “Mà lang thang kiểu gì lại chui vô khu nhà tôi thế?”

Dĩ nhiên tôi ko tránh khỏi lung túng khi bị hỏi câu hỏi “chất vấn” mà cứ tưởng đã thoát khi nãy.

“Khu này đẹp mà yên tĩnh nên…”

“Cứ tưởng tìm tôi”.

“Không!!” – Tôi hơi lớn tiếng, kiểu phủ định mạnh.

“Sao anh nghĩ…tôi tìm anh?”

“Nhớ tôi?”

“Điên à?” – Mặt tôi đỏ lên tức thì.Thường thì người ta có thể đỏ mặt khi giận dữ lẫn khi xấu hổ. Lúc này tôi ở vào trường hợp thứ 2 T_T. Còn Di, hắn chỉ nhe răng cười.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

10 Responses to 46-47

  1. Trần Yến Nhi says:

    Đôi lúc thấy Di khó hiểu….

  2. Cazona says:

    Á có chap mới.Chúc c sak một tuần vui vẻ,làm việc hiệu quả.:->

  3. sam says:

    Chap moi nong hoi! Have a nice week ^^

  4. Kristine says:

    Ngày nào cũng vào đây chờ đợi truyện của chị, hôm nay thì thỏa lòng chút ít rồi🙂

  5. zeusandark says:

    Chị Sak quá siêng……thích chị ghê!!!!!!

  6. Devil says:

    Hờ hờ, sắp có chiện hay của 2 anh chị này để coi ùi ;))

  7. xu xinh says:

    😦 Di lanh lung qua! Ma sao den chap 45-46 van chua tien trien nhieu chi a😀 Du gi cung chuc chi luon manh khoe va hanh phuc!

  8. sakuravn says:

    Có lẽ truyện này sẽ dài hơi hơn tớ [và bạn] tưởng. +__+
    Trong đầu cứ nghĩ khoảng 60 shot là hết, mà viết rồi mới thấy ko thể nhanh & ngắn vậy được.

    Dù sao cũng hi vọng hoàn thành trong khoảng 80 shot thôi😀

    Tiến triển nhanh sẽ ko thật, nhất là cặp này ko giống các cặp khác ^^

  9. Kristine says:

    Vẫn đợi truyện của chị mỗi ngày, và đang sắp bắt đầu mùa học mới🙂

  10. Hà Dory says:

    Quả là đôi này ko bình thường, rất là khó đoán^^ @_@…Mong chị hoàn thành sớm! Nhân vật Di vẫn còn mơ hồ chị ah, và chắc hơi lý trí, quá trình phát triển của câu chuyện em nghĩ cần tăng thêm chiều sâu cho nhân vật nữa….Dù sao em cũng rất thik nhân vật của chị, nhất là cách đặt tên Di, rất phù hợp và em rất thik, tên ko phổ biến nhưng rất gần gũi^^…chúc chị thành công^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s