48-50

48.

Gần 1 giờ trưa, trời bỗng đổ mưa ào ào, trong khi lúc nãy vừa mới nắng chang chang đấy. Thật đúng là…Sài Gòn. Ơ, mà, tôi lại chẳng mang theo áo mưa. Thế thì phải ngồi lại đây ư? Đến bao giờ chứ?

Đột ngột Di đứng dậy, bước đến chỗ tôi, đưa tay định đóng cửa sổ.

“Đừng đóng” – Tôi cản – “Để thế cho mát. Trong này ngộp lắm”

“Mưa lớn tạt vào đấy?”

“Kệ, ko sao. Tôi thích như vậy”

“Đừng có lãng mạn. Mưa kiểu này sẽ chẳng tốt lành gì đâu”.

Thế là  hắn thản nhiên đóng sập cửa và cài chốt trước sự thất vọng và bực bội của tôi.

Có lẽ cảm thấy 2 người chẳng có gì để nói với nhau nữa, Di đi đến chỗ cái laptop đặt trên cái bàn dài ở ngay dưới chiếc giường tầng, mở máy và cho chạy 1 playlist nhạc tiếng Anh. Hắn ngồi dựa vào ghế, cạnh chiếc laptop, chân duỗi dài ra, mắt nhắm lại thưởng thức.

“Hôm nay cô ko phải làm việc hả?”

“Tôi nghỉ phép”

“Vì sao?”

“……”

“Ko phải thất tình đấy chứ?”

Tôi cười, kiểu như cái từ “thất tình” quá xa lạ với tôi, mặc dù có thể tôi cũng thất tình theo 1 cách nào đó mà chính tôi cũng ko biết. Di đã ngồi dậy, vặn nhỏ volume nhạc và kéo rèm chiếc cửa chính để ánh sáng tràn vào, tặc lưỡi – “Mưa bao giờ mới tạnh đây…”

“Sao anh biết là tôi đã có…” – Nhớ đến chuyện Linh nói hôm Noel, tôi lên tiếng hỏi, nhưng lại ngưng giữa chừng vì cảm thấy ngại ngại.

“Người yêu?” – Hắn quay lại, xác nhận câu hỏi, rồi nhún vai đáp luôn – “Chiếc nhẫn chói lóa ấy ai mà chẳng thấy!”

Như 1 phản xạ tự nhiên, tôi giơ ngón tay áp út của mình lên nhìn chiếc nhẫn hạt đá Khoa tặng đang khoe màu xanh biển lấp lánh.

“Thì ra là vậy” – Tôi nói trong khi tay xoay chiếc nhẫn và thẫn thờ nghĩ ngợi. Tự bao giờ người ta mặc định nếu ai đó đeo nhẫn vào ngón tay này, điều đó có nghĩa là họ đã có chủ?

“Anh ta đang ở xa à?”

Mải suy nghĩ, tôi chẳng hay Di đã rời ghế, đang đứng tựa vào cửa và ngó ra ngoài sân.

“Sao anh nghĩ vậy?”

“Thấy cô có vẻ cô đơn”.

49.

Tôi hơi dao động và bối rối khi nghe Di trả lời. Cô đơn ư? Làm sao anh ta có thể nhìn thấy được? Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó rằng, những người cô đơn thường dễ nhìn thấy nỗi cô đơn của người khác hơn mọi thứ.

“Anh ấy đang  ở nước ngoài. Nhưng nếu tôi có vẻ cô đơn thật như anh nói, thì cũng ko hẳn là vì người yêu tôi ở xa…”

“Ý cô là gì?”

Di quay lại nhìn tôi với vẻ tò mò hơn là quan tâm, và nó khiến tôi khó chịu. Tại sao tôi phải nói những chuyện như thế này với Di? Ko, phải dừng lại ngay. Đã trôi xa quá rồi. Về thôi.

Vừa chống tay xuống sàn định đứng lên, tôi thấy hông đau kinh khủng. Nó vẫn chẳng khá hơn chút nào so với ban nãy, thậm chí còn tệ hơn…!!

Nhận thấy tôi đang nhăn mặt và khuỵu xuống, Di vội chạy tới giữ 2 cánh tay tôi, mặt lo lắng – “Cô đau ở đâu à?”

“H…ô..ng …tôi…”

“Đau hông à?” – Hắn hỏi thì thào, đồng thời đưa tay chạm nhẹ vào phần thắt lưng của tôi, làm tôi chợt rùng mình như điện giật.  “Có khi cô bị đụng ở cột sống rồi!”

“Hả? Cột sống? Anh đừng làm tôi sợ chứ!”

“Ngồi xuống đi đã”

Kèm theo câu nói, Di nhẹ nhàng đỡ tôi 1 cách từ từ để hạ tôi xuống vị trí cũ. Hơi thở của hắn thậm chí còn khó khăn hơn cả tôi. Ở tư thế và khoảng cách gần này, bỗng tôi thấy…an toàn và ấm áp 1 cách kỳ lạ.

Sau khi đặt tôi dựa vào tường, Di tiếp tục ấn vào hông, lưng và hỏi tôi thấy đau thế nào, chỉ thiếu cái áo blouse là giống hệt 1 ông bác sĩ. Rồi hắn tìm lục trong các hộc tủ nhỏ ở chiếc bàn ban nãy, lôi ra 1 xấp cao dán màu trắng, loại như Salonsip hay Salonpas gì đó, mang đến đưa cho tôi.

“Tự dán được chứ?”

“Dán sẽ hết à?”

“Tôi cũng ko chắc, nhưng mấy vụ chấn thương thế này thì tôi cũng có chút kinh nghiệm. Cứ dán xem có đỡ ko. Hay muốn vào bệnh viện?”

Cụm từ “bệnh viện” luôn mang đầy tính hăm dọa, dẫu là đối với trẻ con hay người lớn. Tôi đành bảo hắn quay mặt để tôi tự dán 1 miếng vào bên hông phải, chỗ lúc nãy thấy đau nhiều nhất. Mấy miếng còn lại, tôi trả cho Di, nhưng hắn bảo tôi cứ cầm hết về.

“Giữ đó đi. Tôi còn cả đống!”

“Đúng là dân đá bóng có khác” – Tôi nheo mắt, giọng bông đùa.

“Đúng là chuyên gia tâm lý có khác” – Hắn trêu lại.  Rồi cả 2 cùng nhìn nhau cười, tiếng cười ko lớn nhưng dường như đủ át cả tiếng mưa đang nặng hạt bên ngoài.

50.

Hơn nửa giờ đồng hồ sau, cơn mưa mới ngớt dần và tạnh hẳn, để lại cái mùi hơi đất ẩm ướt và 1 bầu trời còn khá âm u.

Tác dụng của miếng cao dán giúp tôi thấy dễ chịu hơn, và cơn buồn ngủ cũng vì thế ập đến. Vì tất nhiên ko thể ngủ lại đây, nên tôi co chân tìm tư thế để cố nhấc người lên 1 cách chậm rãi, rút kinh nghiệm sau lần trước. Di đưa mắt nhìn tôi từ chỗ cái bàn lúc nãy hắn để chìa khóa, hơi chồm dậy – “Được ko đó?”

“Ko được cũng phải được. Về thôi. Hết mưa rồi!”

“Cần tôi bế xuống cầu thang ko?” – Hắn hỏi 1 cách chân thật, nhưng tôi cứ như nghe phải điều gì khủng khiếp lắm, và đáp 1 cách chắc chắn nhất có thể – “Khôngggggg. Tôi lên được phải xuống được chứ!”

Đáp lại câu nói của tôi, anh ta phá lên cười. Có gì đáng cười ở đây hả??

….

Hai đứa chúng tôi cùng nhận ra vấn đề phát sinh, ngay khi vừa xuống tầng trệt. Tôi – với bàn tay chảy máu và cột sống có thể đã bị chấn thương đâu đó sẽ khó mà điều khiển được chiếc xe tay ga có phần quá nặng so với vóc người nhỏ thó của chủ nhân nó. Vì lẽ đó, 1 lần nữa với thái độ quyết liệt, Di bảo rằng hắn sẽ chở tôi về, bất kể tôi cố công khẳng định rằng mình đã quen với chiếc xe này rồi và hông tôi cũng đã đỡ hơn nhiều so với ban nãy nhờ miếng dán kia.

“Có coi tôi là bạn ko? Nếu là bạn thì ngại gì?” –Giọng Di lại thân thiết và gần gũi khó tả. Tôi im lặng, ko biết phải trả lời thế nào. Thực ra tôi sợ 1 điều gì đó mà hiện thời tôi ko thể nói cho hắn biết được. Như để thuyết phục, Di giải thích thêm dù gần như đã muốn dùng bạo lực ép tôi lên yên sau xe như hồi trưa.

“Để cô về trong tình trạng này, gặp chuyện gì thì tôi làm sao đền cho bố mẹ cô? Cho bạn trai cô được?”

“Sao ko nói là anh lo cho tôi mà chỉ lo bị bắt đền ?” – Tôi chán chường đáp trước khi kịp uốn lưỡi đủ 7 lần. Gương mặt Di lập tức sững ra như cơn mưa chợt tạnh sau 1 hồi trút nước. Lúc này, tôi mới thấy mình vô duyên lẫn trẻ con thái quá, vội vàng tra chìa khóa vào ổ để “tẩu thoát” khỏi cảnh ko thể kiểm soát lý trí này.

Cánh tay trái của Di thình lình giữ hông tôi nhẹ, trong khi giọng hắn nhỏ và thấp đến khó nghe – “Đừng liều vậy…Tôi…l… lo…cho…cô…”

Trong khoảnh khắc hắn đang cố nói những chữ rời rạc ấy, tất cả các tế bào trên mặt, tay, khối óc và con tim tôi, đều như run lên bần bật. Phần Di, sau khi nói được hết 1 câu 4 tiếng đầy-tình-cảm ấy, đã đoạt luôn chiếc chìa khóa xe từ bàn tay tôi.

Thôi thế là xong.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

24 Responses to 48-50

  1. Mei Mei says:

    Sướng quá, được bóc tem, sao mà thứ tự các chap lộn tùng phèo hết vậy kìa =.=’

  2. Cazona says:

    Cuối cùng thì cũng có chap mới. Thank chị sakura. Chúc chị cuối tuần vui vẻ

  3. cloud white says:

    Chuyen tam on, chua co gi kich tinh. Co len chi nhe.
    Co le la e hoi nong long, nhung dung ban tam toi e, du the nao e cung ung ho chi.

  4. điêp xù says:

    ;)) The nay la vui roi😡 Em doi chap moi cua chi mai. Cuoi cung cung da co tien trien😀 Mong chi luon hanh phuc va vui ve. Ma sao cac chap cu lan lon het the chi?

  5. sakuravn says:

    Lẫn lộn thế nào nhỉ? Do cột bên phải của WP chẳng hiểu nó sắp theo top posts hay sao mà nhảy um sùm. Trong cate Đọc truyện các entry vẫn đúng mừ. Tớ sẽ tìm theme khác thử xem. Hic.

  6. Kristine says:

    so cute!!!😀

  7. Hà Dory says:

    “thôi, thế là xong”, thấy câu này hay…^^ ss Sak, chị làm em ngóng chờ từng ngày, có kế hoạch cụ thể gì về tiến trình viết lách ko ss????

  8. Keiyu Thái says:

    Hình như sau bao nhiêu lần giúp đỡ của Di, em để ý không thấy cô ấy cảm ơn gì hết. Lạnh lùng hết cỡ nha.

  9. sakuravn says:

    Bình tĩnh, sau khi tất cả những “bấn loạn” cảm xúc qua đi thì nàng sẽ biết cảm ơn mà😀

    @Hà Dory: Thông thường là thứ 7-CN tớ sẽ viết tiếp. Nhưng tuần trước busy quá nên khất ^^

  10. Ny says:

    Tuyet qua c oi🙂

  11. Virus says:

    “Sao ko nói là anh lo cho tôi mà chỉ lo bị bắt đền ?” e thik câu này quá đi😄. 1 câu thui mà làm cho Di đứng hình & phải nói thật lòng mình luôn (≧▽≦)

  12. Piggy says:

    U, lan nay nhan vat nu cua sak co’ ve lanh lung, kho’ gan & hoi …kho’ chiu nua. Hihihi…lan nay thi Di chi’t chac luon. Ko biet sau nay co nang co’ diu dang, da’ng iu hon ko day?

  13. Lãng tử gió says:

    Chị ơi, thế là cuối tuần này có chap mới ạ? hi, em cũng thích truyện của chị lắm. MÀ chị ơi, chị có viết Xuxu don’t cry phần 2 không ạ? Em muốn biết Xuxu yêu ai lắm, hihi!

  14. MiHaS says:

    Ui ui hay thế thích thế :X :X :X Mong đọc chap mới quá :”>

    À mà chị ơi, chị có nghỉ Tết ko đấy :-ss

  15. nhan says:

    wow! tuyet wa e thik truyen cua chi i lem .khi no co chap moi dzj?mong wa ruj.chac chet wa .

  16. nhan says:

    cac ban uj khj nao co truyen moj nho thong bao nhen.

  17. Lê Mai Tuệ Minh says:

    AAAAAAAAAAAA!!!!!!
    ÔI, TRUYỆN HAY QUÁ SIS ơi!!!! >____<
    Cố lên cố lên!!! Foghting sis!!! ^^ Các fan của chị luôn ở đây, ủng hộ và sẵn sàng… "lao đến bóc tem" mỗi chap nếu cần!!! ^^
    Chúc sis một cái Tết cui vẻ nhé!😀

  18. nhan says:

    co truyen j hay nua ko? mjnh doc het truyen cua chj hong sakura ruj chan wa ..

  19. Yumi says:

    hehe ss ơi hay quá… tks ss
    Năm mới vui vẻ nhaz ss!😡

  20. Gerbera says:

    Truyện đang đến hồi gây cấn rồi đây… em đợi chapter kế của sis nghen🙂

  21. Ngọc Anh says:

    sis ơi sao lâu có chapter mới thế, em đợi mòn mắt oyfffff

  22. VIP says:

    Chị sakura ui! Truyện nì đọc hay wo’. Đang gay cấn. Chị viết tiếp ih. Còn truyện xu xu nữa, chị viết phần 2 lun ik, chị nhớ cho xu xu loves đu đu nha ^^!

  23. Thụy Di says:

    Truyện của Hồng Sakura rất là hay. Mình cũng tên Di,nên mình thích tập truyện này lém…hi hi hi

  24. chi ^^ says:

    hay lam. ^^ .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s