57-58

57.

Vậy mà tôi cũng ngủ được 1 giấc dài, có lẽ ít nhất là 2 tiếng. Tỉnh dậy trên giường của Bảo Anh, tôi nhìn quanh tìm nhưng chẳng thấy nó đâu cả. Ngoài cửa sổ trời đã sập tối, nhưng phố cũng bắt đầu lên đèn với những màu vàng sáng rực. Sự vắng lặng của căn phòng và những luồng gió mát nhẹ lùa vào khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Xọt đôi đép đi trong nhà hình con thỏ vào, tôi mở cửa ra bếp định tìm thức ăn vì hơi đói bụng, chợt giật nảy người và tim như nhảy ra ngoài khi thấy bóng người đàn ông đang lui cui chỗ tủ lạnh. Nghe động, anh ta liền ngẩng lên trong khi tôi đứng như trời trồng ở cửa phòng ngủ.

“Anh….sao…anh….” – Tôi lắp bắp trong sự ngỡ ngàng tột độ.

“Em dậy rồi hả?? Ăn cam ko?”

Một tay tôi níu lấy nắm xoay cửa, tay còn lại đặt lên trán để xác minh mình có phải đang mê sảng. Anh mỉm cười, bắt đầu tiến lại với 1 quả cam vàng và con dao trên tay, dừng lại trước tôi 1 bước chân.

“Sao vậy? Em thấy ko khỏe?”

“Tại sao…anh….” – Giọng tôi vẫn rời rạc và ko rõ tiếng.

“Ừ, anh về hồi trưa. Ghé nhà thì mẹ bảo em đi đâu đó rồi. Đến xế chiều gọi hỏi thăm Bảo Anh thì cô nàng nói em đang ở đây…”

Khoa vừa giải thích, vừa kéo tôi ra chỗ chiếc sofa nhỏ, xong ngồi xuống bên cạnh bắt đầu gọt vỏ cam theo những vòng xoắn dài. Tôi thả người dựa vào lưng ghế nhìn anh. Hầu như chẳng có thay đổi gì trừ mái tóc hình như dài hơn trước.

“Em ko hỏi anh gì à?”

“Bảo Anh đâu rồi?”

“Haha, em chỉ quan tâm cô bạn của em thôi sao?”

“Chứ anh muốn em hỏi gì? Sao anh về đột ngột vậy? Anh ko khỏe? Hay có việc đột xuất…”

“Giọng em, và cả thái độ của em, chẳng có chút vui vẻ gì khi nhìn thấy anh”

“Em vui, nhưng…em hơi mệt”.

Dường như Khoa ko nghe câu giải thích có phần chống chế của tôi. Anh cũng đã gọt xong quả cam 1 cách hoàn hảo với những múi vàng mọng nước được bóc vỏ xếp trên chiếc đĩa sứ để sẵn trên bàn. Anh cầm 1 miếng và đưa cho tôi.

“Mệt thì ăn đi cho khỏe, và cười với anh 1 cái xem nào? Anh đã ngồi máy bay hơn chục ngàn cây số chẳng phải để thấy bộ dạng uể oải chán nản của em thế này đâu…”

Nén nỗi bứt rứt trong lòng, tôi đón múi cam của người yêu, ăn 1 cách thật ngon lành  kèm theo nụ cười thật tươi. Rồi tôi bắt đầu hỏi anh những chuyện ở xứ người, kể anh nghe chuyện Bảo Anh và Đạt, chuyện công việc, và rôm rả cùng nhau chuẩn bị cho kế hoạch đón Tết…

Và, tất cả những vui vẻ nồng nhiệt ấy của tôi, đều là giả tạo.

58.

Cây thông Noel sau hơn 1 tháng nằm ở phòng khách và bám đầy bụi, đã được thay bằng chậu mai kiểng to hoành tráng của 1 trong những học trò lớp cao học cha dạy biếu tặng. Nghe đâu ông này là phó giám đốc 1 công ty liên doanh nào đó. Cứ mỗi độ Tết về là cha lại có rất nhiều quà cáp kiểu như thế này, nhưng ko phải ai cha cũng nhận, mà theo cha, ông chỉ nhận quà của những ai mà ông cho là “được”. Khoa là 1 trong số ít những người như vậy.

Tôi cuốn mình vào trong sự bận rộn để ko nghĩ đến những chuyện về Di, những chuyện mà có thể sẽ đẩy tôi vào 1 mớ rắc rối ko thể nào tháo gỡ được. Ngày nào làm về tôi cũng lôi đống đồ đạc ra sắp xếp dọn dẹp, lau tất cả cửa sổ và cửa đi trong nhà, thậm chí giặt cả rèm cửa và khăn trải bàn. Nhưng chẳng hiểu sao khi bạn cố tình vùi lấp đầu óc mình vào nhiều thứ để quên 1 thứ, thì cái thứ đó lại cứ mỗi lúc một bám rễ sâu hơn trong tâm trí bạn.

“Em nghĩ gì vậy?” – Khoa giật cái giẻ lau trên tay tôi. Hầu như hôm nào anh cũng đến vào giờ này, khi tôi chỉ ở nhà và chúi mũi vào việc lau dọn.

“Anh về bao lâu? Khi nào sang lại bên ấy?”

“Chẳng biết. Có thể anh sẽ ko sang lại…”

“Sao vậy??”

Ko cố ý nhưng giọng tôi hơi lớn. Khoa cười nửa miệng, đẩy cái giẻ qua lại trên mặt sàn.

“Có sao đâu. Anh chán cảnh sống ở đó mà hằng đêm phải lo sợ mất thứ quan trọng hơn cả sự nghiệp của mình…”

“Dài dòng quá. Anh muốn nói gì đó? Anh sợ mất cái gì?”

“Em giả nai giỏi nhỉ?”

Lần đầu tiên, Khoa dành 1 câu như thế cho tôi, kiểu như anh đang chất vấn 1 bị cáo trước phiên tòa. Đôi mắt anh hơi nheo lại đầy ẩn ý, thoáng chút khinh mạt. Có vẻ Khoa ko còn nhường nhịn hay tin tưởng tôi như trước nữa.

“Đừng có nhìn anh như vậy. Anh hiểu em quá còn gì. Chỉ có em là ko hiểu anh, và chưa từng muốn hiểu anh”

“Anh hiểu gì về em chứ?”

“Mọi thứ”

“Ví dụ xem?”

“Ví dụ bây giờ, ngay lúc này đây, em đang ước gì ko phải là người yêu anh!!”

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

13 Responses to 57-58

  1. Gerbera says:

    người đầu comment… xé tem nè ^^
    càng ngày càng gây cấn… ko biết rồi Di sẽ phản ứng ra sao khi biết Khoa đã về.
    1 chuyện tình tay 3 rắc rối sắp sảy ra ^^
    Cám ơn sis về chapter mới… post truyện lẹ lẹ nghen sis, em đợi🙂

  2. Danny says:

    Den doan hay ruj nha. the chi Sak co dinh cho Di va Khoa gap nhau k? neu co thi gap trog tinh huog nao? mog wa ha! go go my sister!

  3. Rua says:

    Oi hay wa chi
    Cuoi cung thi cung lai thay Khoa r🙂
    That la gay can
    Chi oi, sao ko lam mot canh ca 3 cung tinh co gap nhau
    The thi hay lam nhi? ^0^
    Thik chuyen cua chi!

  4. Cazona says:

    Co ve phuc tap nhi. Toi nghiep anh Khoa. Thank ss sakura.

  5. yhui7 says:

    :-S cuoi cung thi Linh cung quay lai voi Khoa? Phai vay ko ta. Hoac la Khoa se tu rut lui. Hanh phuc la khi thay nguoi minh yeu hanh phuc. OMG

  6. xu xinh says:

    Ko hiểu sao, em có cảm giác vô cùng khó chịu. Đối với xuxu, giang, yên hay thục, em vẫn thấy các cô gái ấy đáng yêu, thằng thắn, dù đôi khi lằng nhằng kiểu con gái. Nhưng mà đối vs Chi, nếu nói thẳng thì em vô cùng GHÉT cái cô này.
    Nếu mà ko yêu, thì cứ nói thẳng, lằng nhằng rách chuyện. Rõ ràng em thích Di, nhưng em chẳng mong Chi đến với Di chút nào. Mặc dù là nếu 2 người này ở bên nhau, Chi ít ra sẽ toàn tâm vs Di.
    Cái cô này, cứ cái kiểu đỏng đảnh tiểu thư. Hơn cả Thục. Lấp lửng hơn cả xx. Đanh đá hơn cả Giang. Yêu lằng nhằng hơn cả Yên >.<
    Xin lỗi chị nếu comt này làm chị khó chịu. Chỉ là em hơi bực mình cô này, muốn xả tí🙂 Mong chị, cho Khoa 1 kết thúc yên bình. Cho anh ấy tìm thấy người anh ấy yêu và yêu anh ấy!😡
    Dù gì cũng luôn chúc chị thành công trong sự nghiệp và hạnh phúc vs những lựa chọn của mình😀

    • sakuravn says:

      Có gì đâu mà khó chịu hả em. Nếu là độc giả chị cũng ko ưa cái cô này. Nhưng viết ở góc độ nhân vật tôi thì em sẽ thấy khác. Ở vào tình cảnh đó, vị trí đó, lại thêm những đấu tranh tâm lý đè nặng, Chi đáng thương hơn em tưởng nhiều.

      • sumo says:

        e thay nv Chi nay that. hon* so vs xx hay nv Yen sis ak. ai cg~ cthe trong tinh canh nhu vay dc ma`. hik

  7. nhung ussh says:

    em lại thích truyện này hơn xu xu, hơn BMHT, hơn Đài các tiểu thư…vì Chi thật hơn, nhân vật này đời thường và nội tâm phức tạp nhưng lại đúng là một cô gái đang iu!😡

  8. maya says:

    Em rất thích chuyện của chị. Nói thật trước đây ai mà bảo em đọc truyện Việt là điều ko tưởng, nhưng bi h lại rất chăm chỉ đọc truyện của chị. Thấy nhẹ nhàng, tự nhiên lắm, em đọc xu xu mấy lần mà ko chán đấy
    Em ko thích Khoa lắm, có lẽ vì anh ấy quá lý tưởng, ko giống người thường, he, làm gì có tình yêu nào đáng….chán như vậy, nó cứ nhàn nhạt, thiếu cảm xúc…..cho nên e hy vọng Di và Chi sẽ ở bên nhau))))chúc chị luôn vui khỏe và nhớ viết truyện nhanh nhanh nha))))

  9. minh says:

    Tình yêu của Chi và Khoa sẽ tan vỡ!!!

  10. quynh says:

    c ui kho^? tha^n Khoa lam’ y”””

  11. chi says:

    tui ten chi nek. =.=.
    dung la nv chi co chut kien doc gia thay ghet. nhung dung nhu sis sak da nz,khi dat mk lm nv toi o trong nay,ban se pk chi fai chiu nhung ap luc luon de nang trong mk. haizz. tom lai la cho dox kq?la ok. =.=

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s