59-62

59.

 

Mọi giác quan của tôi gần như đều căng ra, ko khác thứ cảm giác của 1 tên thủ phạm đang bị vạch trần . Khoa vẫn ngồi 1 tư thế từ nãy giờ, ko hề chuyển động. Đôi mắt anh sắc hơn lưỡi dao  khiến tôi chưa bao giờ thấy sợ anh như lúc này.

 

“Anh nói trúng tim đen của em rồi chứ gì?” – Thấy tôi làm thinh ko đáp, Khoa dịu giọng dù vẫn giữ vẻ thắng thế.

 

“Thực sự…em chẳng biết phải nói sao với anh…” – Mắt tôi như ghim hẳn xuống dưới sàn.

“Cho dù vậy, anh sẽ ko chia tay đâu. Xin lỗi em!” – Khoa đột ngột đứng lên, và nói tiếp, phớt lờ câu tôi vừa thốt ra. Tôi ngước lên với nỗi sợ đã tăng lên gấp bội. Anh đưa bàn tay véo nhẹ má tôi, cười rất ngọt, làm như chưa hề có cuộc nói chuyện căng thẳng vừa rồi.

 

“Anh xuống nhà đây, chắc mẹ em đã dọn cơm xong…”

“Khoan đã…” – Tôi bỗng mạnh miệng – “Em muốn nói chuyện, anh ngồi ghế đi!”

 

Nụ cười của Khoa tắt nhanh. Anh thở hắt ra, và chỉ nhìn tôi bằng 1 vẻ ơ hờ.

 

Gương mặt Khoa, theo nhiều người nhận xét, là kiểu đàn ông khó đoán. Chẳng hiền lành chân chất, cũng chẳng đểu giả mưu mô. Chỉ toát lên 1 vẻ từng trải và khôn ngoan vừa đủ khiến đối phương phải dè chừng. Bây giờ, tôi mới nhận rõ điều đó.

 

“Nếu là chuyện em muốn dừng lại, hay đại loại như vậy, thì em ko phải nói ra. Anh ko phải thằng ngu mà ko nhận thấy là em đã chán anh…” – Nói tới đó, Khoa tự dưng cười như mếu.

 

“Ko phải là em chán anh…”

“Hoặc có thể là có 1 gã nào đó hấp dẫn em hơn anh?”

“Em nghĩ…tình cảm bấy lâu của chúng ta…ko phải là tình y…”

 

Tôi chưa kịp nói hết câu, Khoa đã vòng tay ôm lấy eo tôi bằng tất cả sức lực khiến tôi gần như ko thể thở được.

 

“Đừng nói, xin em”

 

Từ vị trí của 1 công tố viên, anh giờ đây trở nên yếu đuối đáng thương như 1 kẻ sắp chịu án tử đang xin được thẩm phán khoan hồng.

 

60.

 

Do Khoa ôm quá chặt, phần mạn sườn bên hông phải chưa khỏi lại thắt lên, và tôi bật khóc. Hẳn ko phải vì đau, mà vì nó chỉ khiến tôi nhớ Di đến cùng cực. Những ký ức ngắn ngủi và chóng vánh về hắn cứ ùa về như bão tố. Ko thể giấu Khoa thêm được nữa. Thế này chẳng tốt 1 chút nào.

 

Một giọt nước nóng hổi rớt trên vai tôi.

 

“Anh đang khóc à?”

“Người đang khóc ko phải anh…”

 

Giọng Khoa mệt mỏi hơn là có vẻ nghẹn ngào, nên tôi ko chắc đó có phải là nước mắt của anh hay ko, chỉ biết nó đã khiến tôi giữ lại những điều định nói hết ra. Dù thế nào đi nữa, làm tổn thương 1 ai đó có khi còn khổ sở hơn cả việc mình bị tổn thương rất nhiều lần.

 

 

Để tránh gặp Khoa ở nhà, tôi đi làm lại dù cũng chỉ còn hơn nửa tháng nữa là nghỉ Tết. Thời gian này có lẽ những ngày mệt mỏi nhất từ khi tôi sinh ra đến giờ. Hoàn toàn ko có nơi nào để ẩn náu hay thư giãn, cố gắng chạy trốn thì lại toàn ngõ cụt. Càng lúc tôi càng thấy chới với, cảm tưởng mình đang cố lết qua khỏi giai đoạn khủng hoảng mà lúc nào cũng như sắp sửa đầu hàng.

 

Mối quan hệ của tôi và Khoa ko tệ hơn, cũng chẳng khá khẩm gì. Dù anh chẳng hề bắt ép mỗi khi hẹn tôi đi đâu đó, tôi vẫn ko có lý do gì để từ chối.

 

“Em đến đây bao giờ chưa?” – Khoa hỏi khi chúng tôi vừa chọn được 1 chỗ trong căn phòng màu vàng nhạt có những chiếc bàn màu nâu gỗ, phủ khăn ca rô sọc đỏ đen. Quán café ko to lắm, có 2 gian chính, 1 là căn phòng này-khoảng 40m vuông, 1 là khu ngoài trời cũng khoảng chừng ấy diện tích.

 

“Chưa”

“Biết của ai ko?”

“Của ai?”

“Bạn mẹ em đấy. Quán này mẹ giới thiệu cho anh… Cũng vừa khai trương thì phải”.

“Thế à? Em chưa nghe mẹ nói bao giờ”

“Cứ như anh là con của mẹ chứ ko phải em nhỉ?”

 

Khoa vừa nói vừa cười nửa miệng. Có phải anh đang ám chỉ điều gì? Tôi cứ thấy căng thẳng và nghĩ ngợi rất nhiều mỗi khi anh phát biểu kèm kiểu cười như thế.

 

“Đừng có cố suy đoán tâm lý của anh, em ko làm được đâu” – Anh giở menu và đảo mắt 1 lượt trong khi nói – “Em uống gì? Lipton bạc hà sữa đá? Hay chanh dây soda?”

 

“Gì cũng được”

“Em ko muốn chọn lựa à?”

 

Lại 1 câu nói đầy vẻ ẩn ý. Anh muốn gì đây chứ???

 

61.

 

Tôi giật phăng Menu trên tay Khoa, lật nhanh vài trang và chọn đại 1 món.

 

“Dâu tây sữa chua đi! Lựa chọn thế được chưa, ngài Luật sư?”

“Tùy em. Nhưng anh nói trước, sự lựa chọn của em có thể sẽ khiến em hối hận…” – Khoa nhẹ nhàng cảnh báo và quay sang cô  phục vụ – “Em cho anh 1 café đen và 1 dâu tây sữa chua nhé”.

 

Đợi cô gái đi khỏi, tôi hơi chồm ra trước định hỏi Khoa, nhưng chợt khựng lại khi thấy Linh xuất hiện phía cánh cửa ra vào. Em mặc 1 chiếc váy dài ngang gối màu trắng kem, tóc tết bím vén sang bên phải, đôi giày búp bê ôm bàn chân thon nhỏ, vai đeo 1 cái túi vải to màu xám kết hoa đỏ – tất cả đều ăn khớp và hoàn hảo như 1 nàng công chúa trong cổ tích.

 

Khoa cũng quay lại nhìn, rồi giật nhẹ bàn tay tôi – “Có cần phải ngẩng ra thế ko em?”

 

“Anh … biết em ấy chứ?” – Tôi hỏi, mắt vẫn theo sát từng bước chân Linh.

“Ko? Ai thế?”

“Anh nói…quán này là của bạn mẹ?”

“Ừ, thì sao?”

“Thế thì em biết rồi. Anh còn nhớ vụ trầm cảm em theo hồi đầu năm nay ko?”

“Là cô nàng ấy hả? Trông chẳng có vẻ gì là bị bệnh về tâm lý nhỉ?”

 

Anh buông câu nhận xét có phần hời hợt, ko giống mọi khi. Cũng như tôi, Khoa biết rõ trạng thái tâm lý con người đôi khi ko hề lột tả ra vẻ bên ngoài. Dù vậy, tôi cũng ko phản bác hay trao đổi thêm về 1 đề tài mà anh có vẻ chẳng quan tâm lắm.

 

Linh ko nhìn thấy tôi. Em dừng lại nơi chiếc đàn piano ở góc trái căn phòng, vén váy ngồi xuống và rút tập nhạc từ trong túi ra, đặt phía trước mặt. Cô Lan mở cái quán này cho em ư? Thật hay. Một nơi yên tĩnh và dễ chịu thế này rất tốt để em luyện tập và thư giãn. Phải mà tôi cũng có 1 không gian như thế cho riêng mình…

 

Khi em dạo những nốt nhạc đầu tiên, cả căn phòng bỗng lặng im đến khó tin. Khách ngồi kín hơn nửa số bàn trong phòng, nhưng lại chẳng có 1 tiếng nói chuyện nào.

 

“Những ngày nắng sớm, mây trời trong xanh

Em chờ một người, đến bên chuyện trò

Một người cho em nhớ, một người cho em yêu

Vì trong đời bão tố, em thấy mình cô đơn…

Rồi thì anh đến, như một giấc mơ

Bàn tay anh ấm, hơi thở anh mềm

Lòng em bao xao xuyến, tình em như bay lên

Mà sao anh cứ mãi, phiêu du hoài nơi nao…”

 

62.

 

Tiếng hát Linh thổn thức và ngập tràn những yêu thương dồn nén.

 

Khách vỗ tay rất nhiều, dĩ nhiên. Cảm xúc thật đến thế mà. Một vài người hỏi nhau tên bài hát. Dù ko nghe nhiều nhạc Việt trẻ gần đây, tôi vẫn tin chắc rằng đây ko phải là 1 sáng tác của nhạc sĩ nào đó, mà là chính em đã viết.

 

“Món sữa chua thế nào?”  – Khoa hỏi 1 câu ko liên quan. Tôi nhìn xuống món thức uống trên bàn và nhận ra mình đã dầm muỗng vào ly nãy giờ khiến những trái dâu tan nát hết cả.

 

“À, cũng ngon”

“Vậy thì cứ thưởng thức đi nhé. Anh ra kia 1 chút”

 

Nói rồi, anh đứng lên và hướng về phía trong quầy. Chắc là đi toilet? Linh tiếp tục trình diễn thêm 1 bài nữa, lần này là 1 ca khúc tiếng Anh do ai đó đề nghị. Bỗng dưng tôi thấy ghen tỵ với vẻ đẹp long lanh của Linh, cả với tài nghệ dương cầm của em nữa. Sự ghen tỵ của 1 người phụ nữ đôi lúc chẳng có 1 lý do gì cụ thể.

 

Đèn trong phòng tự nhiên mờ đi. Cô gái phục vụ ban nãy tiến về chỗ tôi ngồi cùng 1 chiếc bánh có thắp nến. Chuyện gì đây? Sinh nhật tôi đâu phải hôm nay?? Khoa trốn ở đâu rồi? Anh đang bày trò gì vậy?

 

“???”

“Bánh này của bạn chị đặt ạ”

 

Trong lúc tôi ngơ ngác lẫn ngại ngùng, Khoa bước ra ngay sau lưng cô gái. Có thể do mải chú tâm vào cái bánh mà tôi ko biết anh đã đến từ lúc nào. Sau khi ngồi lại chỗ của mình, Khoa mỉm cười đẩy về phía tôi 1 tờ giấy được gấp làm tư. May sao nó ko phải là 1 chiếc hộp đựng nhẫn!

 

 

Thực tế mà nói, tôi vốn vẫn thích những chiêu lãng mạn của mấy anh chàng trong phim Hàn Quốc. Tuy nhiên, chỉ khi ngồi vào vị trí nhân vật, tôi mới thấy sượng kinh khủng. Những người xung quanh ko bị Khoa “mua chuộc” như trong phim, nhưng họ đều tò mò hướng ánh mắt về chỗ bàn chúng tôi, và đó cũng là điều dễ hiểu.

 

“Anh làm gì vậy?”

“Em mở nó ra là biết chuyện gì thôi”

 

Tôi nhìn tờ giấy như nhìn 1 sinh vật lạ, cứ như thể nó chứa đầy nguy hiểm tiềm ẩn. Tờ cam kết ko phản bội? T__T Hay…đơn đăng ký kết hôn?? +___+

 

“Em làm gì sợ dữ vậy?” – Khoa bật cười – “Ko phải án tử đâu, cưng à”

 

Nhịp điệu bản nhạc đến lúc cao trào, tôi mới nhận ra bài Can you feel the love tonight?, hẳn là cũng đã được Khoa sắp xếp trước.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

37 Responses to 59-62

  1. xu xinh says:

    Tem!😡
    Cảm xúc đầu tiên của em sau khi đọc lần này là buồn! Em khóc, vì em thương Khoa quá! Khoa giả vờ mạnh mẽ để níu giữ Chi. Thực sự ko biết tờ giấy viết gì, nhưng hi vọng ko phải là 1 thứ có thể níu kéo Chi :((
    Em thương Khoa lắm chị ạ. Em thích Khoa hơn cả Di, có lẽ vì Khoa đáng thương quá! Chị đừng để kết thúc Khoa vs Linh, hoặc là Khoa 1 mình. Chị cho anh ấy vs ai khác tốt chị nhé! Em thương Khoa lắm. Huhu

  2. Gebera Daisy says:

    Em thích Khoa hơn Di😦
    Nam tính hơn, chững chạc hơn và xem ra là yêu Chi rất nhiều.
    Nếu có 1 người đàn ông như thế bên đời thì còn đòi hỏi gì hơn?
    Từ đầu đến giờ Di xuất hiện khá nhiều, em cũng thấy thích nhưng 1 chapter với sự xuất hiện rõ ràng của Khoa khiến em thấy anh chàng cá tính hơn ^^

  3. lê hồng ngọc says:

    Thật sự thì nếu giữa một người gần như hoàn hảo yêu mình nhiều như vậy mà em đã không còn cảm xúc nào nữa và một người có nhiều khuyết điểm yêu mình mà em cũng yêu người đó thì chắc chắn em sẽ chọn người có nhiều khuyết điểm.
    Tình yêu đã hết rồi thì có lẽ nên đặt dấu chấm cho nó thì hơn. Trong khi đó thì Khoa lại yêu quá ràng buộc. Nếu phải đặt mình vào vị trí của Chi thì em sẽ cảm thấy có phần tội lỗi và bị bắt buộc. Khoa cứ cố gắng níu kéo thì em lại càng thấy chán anh ý hơn. “Khi yêu thì nên để người đó đi” mà!
    Chờ chap mới của chị! ^^

  4. nhung ussh says:

    Em ghét Khoa!

  5. Huyền Lê says:

    Mình thích cá tính của Khoa. Thực ra Di có cá tính…nhưng có đôi lúc chỉ là sự choáng ngợp ban đầu khi mà tình yêu giữa Nhân vật chính và Khoa nhàm chán…..Rồi thế nào nữa nhỉ…….tình yêu đến từ sự ngộ nhận🙂
    Hi, cảm xúc này hơi mang tính cá nhân 1 chút….Nhưng dù sao thì mình vẫn thích Khoa hơn😀

  6. An Phương says:

    đây là lần đầu tiên mình đọc truyện trong chờ đợi thế này, mấy truyện trước toàn đọc một lèo thui. Mình thích Di hơn Khoa, Khoa cho mình cảm giác về một con người không thật lắm (không có thật í, giống như tạo hình nhân vật) Di tự nhiên, bụi bụi nhưng mang lại cảm giác an toàn khi ở bên🙂

  7. sakuravn says:

    Sao các bạn lại thấy Khoa ko thật ấy nhỉ? T_T Tớ thấy mẫu đàn ông lịch thiệp, tài năng, nhún nhường phụ nữ như thế rất nhiều luôn ấy. Như Di mới là hiếm😀

    • xu xinh says:

      Chuẩn chị! QUÁ CHUẨN! Trước còn thích Di, giờ thì ghét điên đảo đảo điên. Di còn giả hơn Khoa nhiều >..<

      • __r[U]a.cOn__ says:

        sAo chU” ngUoi nhU Di thY cO” cAi’ jI dAu mUk kO thAt. vs lAi. giA~?? miK thAy ngUoi nhU Di nEu o bEn mOi thAt sU. lA` chih’ chY!! dOg y’ vs cAc” bAn mIk cUng thY” anh KhoA rAt hOang hAo~ nGuoi hOang hAo~ vAy kO fAi nhiEu cUng kO fAi It’,,,nGuoi liCh thiEp vAy. mIk gap hOai cUng dAu 1lan vi ngUoi dO’,,,khO’ hiEu~ hEt. nhU anh Khoa,,,mIk thYx nGuoi cO’ cA’ tiH’ nhU Di;)

      • nhung ussh says:

        hix, bạn Rùa con viết phông chữ tiếng Việt của chúng ta đi, đọc còm men của bạn mà đau mắt quá! :-j

      • xu xinh says:

        Mình thấy Khoa sống rất thật. Khoa chẳng hoàn hảo. Ngược lại còn lụy theo người con gái mình yêu. Nhưng anh ấy yêu thật lòng và chân tình. Còn Di, dù là NV chính, nhưng có lẽ ko đc chăm sóc lăm, nên tính cách Di ko nổi bật nhiều! Nói thật, thấy ko cá tính lắm. Nói chung là, anh nào cũng tốt, nhưng quyết định là ở Chi >.<

      • __r[U]a.cOn__ says:

        her`her` sory sory tai wen ui`^^~

    • nhung ussh says:

      he he nhưng Di lại ko hiếm trong truyện của chị Sak!🙂 em kết anh này lắm… ^^

    • nguoitinhrangsun says:

      em cảm thấy “choáng ngợp” trước sự chu đáo, lịch thiệp, lãng mạn..của Khoa, cảm giác như đó là 1 người đàn ông trong…cổ tích vậy đó, cảm thấy rất yên bình, ấm áp, và an toàn khi ở bên 1 người như vậy. Cảm thấy Di cuốn hút 1 cách kỳ lạ, đôi khi bị lôi cuốn đi nhưng k hiểu là tại sao và vì cái gì, nhưng bên cạnh Di cho cảm giác bất an, có 1 chút chông chênh, có 1 chút đau thắt khi ngĩ về con người đó, cảm thấy nghẹt thở…cảm thấy 1 “quá khứ” nào đó…

  8. An Phương says:

    hì, có thể do cảm nhận chủ quan nữa nên vậy, kiểu của Di thì mình bắt gặp rồi, không phải là tất cả nhưng có những điểm rất giống, rất tương đồng🙂

  9. sam says:

    tai sao Khoa phải thể chứ? níu kéo làm gì khi đã mất!mệt mỏi thôi!

  10. Rua says:

    em thay kho than cho Khoa😦
    nhung du j thi…
    Di van hop voi Chi hon

  11. hương says:

    mình không biết thế nào nữa
    muốn Chi đến với Di nhưng như thế thì thương Khoa quá
    tùy tg vậy.hihi
    thanhks bạn!

  12. Danny says:

    Chep… Hoi buon mot chut. Nhung thuc su e thay… cha biet noi the nao ve Khoa. Thuong K vi thay Khoa yeu Chi wa. Ghet Khoa vi Khoa cu co niu giu Chi khi co ay ko con tinh cam. Khoa cu lam vay khien Chi cam thay toi loi va ko co du can dam de noi ra su that. Neu cu tiep tuc nhu vay thi ca hai deu kho. Khoa luon phai co gang tim cach vun dap vao tinh cam cua Chi. Chi thi phai co gang lam cho dung nghia mot nguoi yeu cua Khoa. Mot tinh yeu qua rang buoc, guong ep. Nhu vay co mag lai hanh phuc cho ho ko?

  13. Danny says:

    Chep. Hoi buon. Cha biet comment the nao ve Khoa. Thuong K vi thay Khoa yeu Chi wa. Ghet Khoa vi Khoa cu co niu giu Chi khi co ay ko con tinh cam. Cu nhu vay khien Chi cam thay toi loi va ko co du can dam de noi ra su that. Neu tiep tuc thi ca hai deu kho. Khoa se luon phai co gang tim cach vun dap vao tinh cam cua Chi. Con Chi thi phai co gang lam cho dung nghia mot nguoi yeu cua Khoa. Mot tinh yeu qua rang buoc, guong ep. Nhu vay co mag lai hanh phuc cho ho ko?

  14. Hà Dory says:

    Nói đúng nhất về cảm nhận của mình…câu chuyện này hơi thiếu “lửa”, cũng ko biết diễn đạt sao cho rõ hơn nữa….Chi và Di, rõ ràng 2 người đó tình cảm chưa có gì thực sự thuyết phục lắm…vẫn thiếu một cái gì đó giữa những cuộc nói chuyện…và hơn nữa, nhân vật chưa hẳn có chiều sâu
    Vì vậy, mong sis Sak dành nhiều thời gian hơn cho Chi và Di, vì cũng như sis, em thik ý tưởng của câu chuyện này^^

  15. Thy says:

    Chi oi mau ra chap moi di, em sot ruot wa rui +-+

  16. __r[U]a.cOn__ says:

    hiZ dAng dOc thY` hiT’,,,sIs sAk oU mAu rA chAp yk’,,,hiZ em bY. gYn` Ui`,,,,

  17. nhung ussh says:

    thực sự, chưa bao h em lại đọc truyện trong sự chờ đợi như thế này….từng chap, từng chap một….. Đừng bắt Chi phải chọn lựa, đừng bắt người ta phải ở lại bên nhau khi đã hết yêu rồi!😐

  18. star_love_6491 says:

    cố lên ss iu, lun mong chờ chap mới từng ngày ^^

  19. Thy says:

    Chi oi co len nhe ! Em van dang mong cho tung chap moi cua chi

  20. Danny says:

    troi oi. hon nua thang rui chua co chap moi. ngay nao cung di ra di vo cho nay hoai ma! cha thay j moi. cho dai co. the nay thi e thank huou cao co mat!

  21. Rua says:

    T_T
    We want CHAP MOI!!!😡

  22. minh says:

    Di và Khoa thử gặp nhau xem thế nào:d

  23. Trang says:

    Em thjk a Di hon. Anh Khoa nay co ve bj cuong qua roi. Nguy hiem lam

  24. sakuravn says:

    Sorry các bạn là 2 tuần rồi tớ phải lo project của Xu Xu nên ko viết tiếp được. Sẽ cố gắng để các bạn ko thành hươu cao cổ😛

    • nhung ussh says:

      vâng, vậy 2 tuần nữa em sẽ vào lại vậy…để chấm dứt cái cảnh mỗi tối ngó qua 1 lần mới có thể ngủ yên đc! he he , mà chị ơi, project của Xu Xu là sao ạ? Xu Xu sẽ thành phim à?? hấp dẫn đây ^^ @@

    • Rua says:

      Project Xu Xu la j vay chi?
      Co fai Xu Xu fan 2 ko a?
      To mo wa :3

  25. Thy says:

    Sao ma 2 tuan lau qua wa dzay troi? -____- Cau xin cho project xuxu la xuxu phan 2

  26. Cobe_yellow says:

    em thay sai lam da bat dau tu khi moi bat dau, Chi von khong yeu Khoa. Nhung viec Chi yeu 1 nguoi khac nhu vay giong nhu su phan boi…Em thuong Khoa. Di la nguoi em co thich ngay nhung lan gap dau tien nhung tinh yeu cua khoa lai lam em thay cam dong hon.

  27. lolli_79 says:

    sis ui. chưa ra chap mới à… truyện này ngưoif lớn hơn hẳn so với những chuyện kia sis ha. nhưng k vì vậy mà mất đi sự trong trẻo, nhẹ nhàng đâu ( phong cách của sis mà lị ) . sis ak. e tò mò k bik project xuxu là gì lắm đó. sis reply cho e biết đi. bỏ lửng xuxu vậy k thích chút nào. phải để xuxu lớn lên chứ sis ha. iu sis và long-fic của sis nhìu

  28. chi says:

    lang ca?nguoi…..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s