78-80

78.

Gương mặt Di chau lại, tay nhét điện thoại vào túi với vẻ chán nản như thể anh thấy hối hận vì đã trả lời cuộc gọi.

“Sao khó chịu vậy?” – Khoảng gần 1 phút tôi mới mở miệng bằng giọng rụt rè.

“Không…” – Di lắc đầu cho qua chuyện. Tính tôi lại ko ưa những kiểu như vậy, nên càng muốn hỏi thêm nữa.

“Linh hỏi gì anh à?”

Anh đi đâu, đang ở với ai, làm gì… – Những câu đại loại như thế. Chẳng biết lần thứ bao nhiêu nữa. Biết là ko nên gắt gỏng với cô bé, nhưng bực đéo chịu nổi”.

Thấy tôi nhăn mặt, Di gãi đầu – “À, ý anh là, bực chẳng chịu được nữa”

Thật ra tôi ko để ý đến tiếng văng tục trong lời nói của Di, mà việc tôi nhăn mặt là vì điều Di nói làm tôi băn khoăn quá. Dường như Linh luôn nghĩ về Di đến mức muốn kiểm soát anh. Lẽ tất nhiên, với 1 kẻ đam mê tự do như Di, điều đó làm sao tránh khỏi khiến hắn đổ quạu như vậy.

Nghĩ thế, tôi thôi hỏi han và cũng chẳng đưa ra lời khuyên nào. Nhưng sâu trong tâm thức, tôi bắt đầu thấy lo lắng về Linh… Làm sao để mang Di ra khỏi trái tim em? Hình như tôi đang đóng vai cô công chúa nước láng giềng, cướp đi chàng hoàng tử của nàng tiên cá đang tràn ngập mộng ước tình yêu.

Cảm giác ấy, bạn có hiểu ko, thật tồi tệ làm sao.

“Nghĩ gì mơ màng như mộng du vậy hả?” – Di đập bàn tay lên phần mũi chiếc nón bảo hiểm của tôi. Tôi tháo nón trả lại hắn và cười nhạt.

“Mai đi máy bay hay tàu? Hay xe?”

“Tàu thôi”

“Ừ. Về đến thì báo hen”

“Ờ. Rảnh thì ra chơi, dắt đi ăn mực mệt nghỉ”

“Sao chỉ có mực? Ko có tôm hùm hả?”

“Muốn tôm hùm thì có tôm hùm. Nhưng bắt về làm vợ trả nợ nhé? Hehe”

Dẫu biết Di chỉ cao hứng nói đùa, vậy mà ko hiểu sao tim tôi cứ nhảy lambada trong lồng ngực, vội đẩy hắn đi cho nhanh.

“Về lẹ đi, nghỉ ngơi mai còn đi sớm!”

Khi tôi vào nhà, cha đang ngồi đợi ở phòng khách, đồng hồ chỉ 11 giờ kém. Kể từ lúc tốt nghiệp đại học và đi làm, cha ít khi giám sát giờ giấc đi về của tôi, nên có lẽ ông ngồi đó vì 1 lý do khác.

“Cha chưa ngủ à?”

“Con đi với cậu nào thế?” – Lời cha vẫn giữ nhịp đều và thấp, mà sao tôi đã thấy sợ run lên.

“Là bạn của…con”

“Bạn ở mức độ nào?”

Tôi tự siết tay mình và cố thu hết dũng khí để trả lời. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cha uy quyền ẩn chứa những câu hỏi phía sau, tôi ko biết mình phải sắp xếp trình tự của đáp án như thế nào. Hồi còn sinh viên, tôi rất ngại phải hỏi bài cha, vì mỗi khi ông giảng giải, đều kèm theo những lập luận và đánh giá khiến tôi cứ như bơi giữa đại dương, càng hỏi càng thấy mù mịt.

“Sao con im lặng? Khó định nghĩa mối quan hệ vậy hả?”

“Có thể là…1 người đặc biệt đối với con”

79.

Cha hơi nhíu mày, và khẽ lắc đầu tỏ vẻ ko đồng ý.

“Mối quan hệ đặc biệt là gì? Yêu đương? Hay bạn bè? Hay đồng nghiệp? Nhưng con ko cần trả lời nữa. Cha biết ngay từ khi con nhón chân ra cửa với vẻ mặt hớn hở khi nãy rồi”

Trước những chất vấn lẫn phán xét của cha, tôi chỉ biết làm thinh. Nhón chân và hớn hở ư?

“Cha ko can dự vào chuyện của con. Làm gì thì làm, hành xử sao cho có trách nhiệm”

“Có trách nhiệm gì ở đây hả cha?” – Tôi ngẩng đầu hỏi.

Lúc này, cha bỏ quyển sách trên tay cầm từ nãy giờ lên bàn, thả chân xuống và đứng dậy, tằng hắng 1 vài tiếng. Thái độ của cha khiến tôi khó thở, hệt thứ cảm giác với Khoa. Tự nhiên sao tôi thấy 2 người giống nhau quá đỗi.

“Thôi, con về phòng đi” – Cha nói, giọng thấp và hơi mệt mỏi rồi bỏ lên lầu. Tôi ngồi thừ trên ghế sofa, ngó những chú cá bơi nhàn nhã trong hồ kính 1 cách mông lung. Chúng nó xem ra hạnh phúc hơn tôi nhiều. Dường như chẳng ai mừng cho tôi đã tìm được 1 người để yêu thực sự. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu cách đây 3 năm tôi biết tình yêu ko phải thứ cảm giác “ổn định và an toàn” như với Khoa, mọi chuyện sẽ diễn biến thế nào? Suy cho cùng, chẳng lẽ khi bạn ko thể tiếp tục yêu 1 người nào đó, bạn đáng bị cả thế giới xem như tội đồ vậy sao? Thế là vô trách nhiệm ư?

Mùng 3 Tết, Linh sang nhà tôi.

Em mang theo 1 chiếc ba lô, mặc áo thun sọc xanh biển với quần kaki màu đen. Nhìn em hơi lạ, ko thục nữ yểu điệu như mọi khi, dù vẫn xinh đẹp mong manh kiểu tiểu thư.

Em nói, đã xin mẹ được cùng tôi đi Nha Trang chơi. Vâng, chính là Nha Trang.

“Sao em ko nói gì với chị?” – Tôi hơi bực.

Linh cười, chạy đến cầm tay tôi – “Em chỉ biết nhờ chị thôi mà. Em hỏi trước sợ chị ko đồng ý…”

“Chị ko đi được thì sao?”

“Thì…em vẫn đi 1 mình!”

Tôi nhớ lại thái độ khi Di trả lời điện thoại của Linh. Có lẽ cảm giác của tôi bây giờ giống y như vậy. Em ko hách dịch ngang tàng nhưng cái cách mà em khiến người khác thấy như bị áp đặt thực sự khó chịu.

“Em trẻ con quá vậy?”

“Chị ko biết là em muốn đi thế nào đâu…”

…..

80.

Cuối cùng, tôi phải sửa soạn đồ đạc trong vòng 30 phút và cùng em đón taxi ra sân bay. Vé 2 chiều cho cả tôi đã được Linh chuẩn bị từ trước.

Thực ra, nếu Linh ko đến, tôi cũng định ra đó để được “ăn mực mệt nghỉ”. Chỉ đang ko biết phải nói với cha mẹ thế nào. Trước giờ tôi ko khi nào đi xa 1 mình. Bảo Anh đã về quê, còn Khoa thì đã thôi rồi. Giờ có Linh, tôi đi dễ hơn, nhưng liệu có vui vẻ gì ko khi 3 chúng tôi gặp nhau?

“Chị ko hỏi em vì sao muốn đi Nha Trang à?” – Vừa lẩm nhẩm hát 1 bài tiếng Anh, Linh vừa hỏi tôi – “Chị cũng biết anh ấy ở đó, đúng ko?”

Trước nay thường chỉ có tôi phán đoán người khác, nên khi Linh đưa ra nhận định bằng 1 câu hỏi, tôi khá bất ngờ và có phần lúng túng.

“À…ừ, chị biết”

“Chị hay gặp anh ấy ko?”

“Ko thường lắm” – Ko biết tôi có đang nói dối ko.

“Vậy chị muốn gặp anh ấy ko?” – Em lại hỏi kiểu mớm cung.

“Cũng bình thường” – Câu này thì đích thị là nói dối. Linh ra chiều suy nghĩ, ko xét hỏi nữa vì có vẻ chẳng tin lắm vào lời tôi.

Sau hơn 2 giờ bay cộng với ngồi xe từ Cam Ranh, chúng tôi đến Nha Trang vào buổi chiều tà. Đúng dịp Tết nên chốn này đông đúc náo nhiệt kinh khủng. Quán ăn nào ở khu trung tâm đều chật kín chỗ. Bọn tôi phải chờ đợi gần tiếng đồng hồ mới ăn được 2 đĩa mì xào hải sản.

“Em có đặt khách sạn chưa?” – Tôi hỏi khi đã thấy uể oải vì chen chúc nãy giờ.

“Chưa chị!” – Linh đáp, trông em vẫn tươi tỉnh vào hào hứng.

“Kiểu này mình có khi phải ngủ ngoài đường mất! Em đã đặt vé máy bay trước sao ko đặt luôn khách sạn?”

“Hì, ko sao. Bạn mẹ làm khách sạn ở đây mà! Nếu ko có phòng luôn thì em gọi Di ra. Anh ấy sẽ có chỗ cho tụi mình thôi”

“Chỗ nào? Chẳng lẽ về nhà Di ở?”

“Vậy cũng được mà!”

Tôi vỗ đầu ko nói thêm gì được, thấy mình giống 1 con rối ngớ ngẩn. Linh lại kéo tôi ra ngoài gọi xe  đến 1 khách sạn khá to ở trong hẻm đường Trần Phú. Vừa đến quầy tiếp tân đang hỏi phòng thì ông chủ khách sạn đã niềm nở ra đón và dắt chúng tôi lên 1 phòng trên tầng 4, có cửa sổ hướng ra biển. Tiện nghi đầy đủ dù ko sang trọng lắm.

“Mẹ Linh là chỗ quen biết lâu năm với chú. Cô ấy đã điện trước dặn dò rồi” – Ông thân thiện cho biết.

“Hai chị em cứ thoải mái, cần gì thì nhấn 100 gọi tiếp tân”

“Dạ, cảm ơn chú nhiều” – Tôi nói khi Linh đang bấm điện thoại và đi ra chỗ cửa sổ. Ông chủ vừa ra khỏi, tôi nằm phịch xuống giường liền. Đã gì đâu!

“Đoán xem em đang ở đâu?” – Tiếng Linh lảnh lót –“Ko, em đang ở chỗ anh đấy!… Ko tin à? Em đã bay ra hồi chiều này…đang ở Khách sạn Song Linh nè… Em đi với chị Chi!”

Nghe đến tên mình, tôi bật dậy như 1 phản xạ. Linh cũng quay vào nhìn tôi, có vẻ ngập ngừng.

“Anh Di muốn nói chuyện với chị nè…” – Em chìa cái điện thoại ra.

This entry was posted in Đọc truyện. Bookmark the permalink.

21 Responses to 78-80

  1. Z says:

    tem!!!!!!!!!!!!!hay!!!!!!!!!!hổi hộp^^

  2. fairy says:

    yeah! em bóc tem chap này! ^o^

  3. alpha says:

    Hãy giả sử thế này, câu chuyện tiếp diễn đến hai năm sau, Di và Chi đang quen nhau, bỗng nhiên xuất hiện một người thứ ba – thông minh, lịch lãm, hấp dẫn và biết cách quan tâm đến Chi.

    Định mệnh và tình cờ, đã kéo Chi và người đó đến gần nhau, họ cùng trải qua nhiều tình huống không ngờ nhưng lãn mạn.

    Liệu Chi có chia tay với Di, dù không thể trách ở anh một điểm nào như khi chia tay với Khoa không?

    Mình không phải là người ủng hộ Khoa, hay ghét Chi, mình giả sử như vậy vì muốn nói một điều: đó là thực tế.

    Mình chắc chắn rằng trong truyện này Di là người 100% hoàn hảo của Chi, và là tình yêu cuối cùng của cô ấy. Hai người họ sẽ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.

    Xin lỗi chị Sakura và các bạn, tôi vừa chia tay người yêu và trong tâm trạng rất tệ. Sẽ ko de lai comment nữa.

  4. Thy says:

    Sao muon giut con tem o day kho wa dzay choiiiiii – –

  5. Thy says:

    Ma sao chi sak ko viet het roi post 1 lan luon cho no tien nhi? ^^

  6. Thẩm Lãng says:

    Nếu giờ mà Di chuyển sang yêu 1 người khác, như Bảo Anh thì thôi rồi nhỉ, hoặc Chi làm Di giận rồi lạnh lùng luôn thì càng hay.Lãng tử mà, ai biết hắn sẽ làm gì😀

  7. Wind.Freedom says:

    Đag đoạn hay ngưg bụp luôn 1 cái là sao ss? T^T Chắc chưa kịp đọc tới chap sau thì tim e ngừg đập luôn rồi! T~T

  8. huong says:

    hic.thật khó xử mà
    đang đoạn hồi hộp thì ss ngắt…huhu
    nhanh có chap mới nha ss

  9. thewilloffire90 says:

    sao đôi Chi- Di nói chuyện với nhau kiểu trống không thế hả ss? Nghe như có khoảng cách ý.
    Em bắt đầu thấy Di sao sao ý, đúng là khó nắm bắt thật.
    Chúc ss có 1 tuần vui vẻ, như ý, để cuối tuần lại viết chap mới thật hay nha! ^^

  10. linh xinh tươi says:

    uây, chưa gì đã hết zdị ss >0<. mà em tò mò quá, "bóc tem" là gì vậy? mọi người chỉ cho em cái. ^__^

    • Z says:

      Thông thường trên một số sản phấm sau đóng gói, ng ta dán một cái tem niêm phong, mục đích là để xác nhận sau đóng gói chưa có ai mở xem nếu tem chưa bị bóc. vs một bài viết thì cũng thế, ngươờibóc tem là ng đầu tiên coi bài viết đó
      Vậy nên, có lẽ bạn ko hiểu do có tới 2 người “bóc tem”…cái này quả thực là sai sót kĩ thuật thôi>”<, chắc mình và fairy cùng comment một lúc, kết quả là mình trước bạn ý một xíu, thành ra lúc hiện comment thì xuất hiện 2 người bóc tem@_@

  11. xu xinh says:

    Trời đất, đọc em ghét Chi tn >…<
    Dù gì, truyện đang trong cao trào ^^ Chị tiếp tục cố gắng chị nhé!
    Yêu chị😡

    • LoLo says:

      tớ cug~ ghét Chi chỉ thick Khoa và Di thôi
      mog sao cháp cuối Chi bị tai nạn thế là trả ai iu ai =))

  12. ngongioxanh_09 says:

    why? why? why???? chị lại cho kết thúc đúng chỗ đáng chú ý. em tò mò quá!
    mai phải đi thi rồi mà hôm nay vẫn bon chen vào xem. hix làm sao giải tỏa tâm lí đây.
    dù sao em vẫn ủng hộ Chi Di, không thích Linh mấy
    cố lên chị nha!

  13. Crystal pham says:

    Thanks ss!!!!!^^

  14. thannongcatinh says:

    em that su khong hieu y’ do cua chi laf gi nua
    dinh de cho fan chet vi to mo ha chi
    ui,doc ac qua ma

  15. LoLo says:

    bao giờ mới đến cháp chối ạk
    đợi chờ lâu quá chị ơi
    em thíck cách viết của chị lời nói hồn nhiên như trẻ con và nhí nhảnh

  16. Thu Hà says:

    Ôi, sao số Chi lại khổ thế này =((. Thực ra, cái Happy Ever After chỉ có trong truyện cổ tích thôi. Chúng ra sống vì hiện tại, chứ có sống vì tương lai đâu😀. Nhưng mình nghĩ, Chi không phải là người dễ thay đổi. Ngay từ đầu, Khoa đã không phải là của Chi rồi, Khoa luôn khiến Chi thấy mệt mỏi. Cái giữa Khoa và Chi không phải là tình yêu rồi😀

  17. sumo says:

    “Suy cho cùng, chẳng lẽ khi bạn ko thể tiếp tục yêu 1 người nào đó, bạn đáng bị cả thế giới xem như tội đồ vậy sao? Thế là vô trách nhiệm ư?”
    cau nay jog’ tam trag of e sis ak😦

  18. chi says:

    sao ai kung get chi het z?
    =.=
    ui
    dau long wa”’
    T____T

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s